Mùi khói thuốc rê trên đỉnh U Bò
Giữa núi rừng U Bò, Quảng Bình, những điếu thuốc rê chuyền tay nhau từng là cách người lính xua tan mệt mỏi sau hành quân. Với ông Lê Ngọc Sơn, mùi khói thuốc năm ấy gắn liền với ký ức về người đồng đội thân thiết đã hy sinh. Đó là mùi của tình đồng chí và tuổi trẻ thời chiến.
Ông Sơn kể rằng đời lính thiếu đủ thứ, nhưng nhiều người vẫn giữ thói quen hút thuốc rê để quên mệt.
Trên đỉnh U Bò năm 1973, đơn vị ông vừa hoàn thành chuyến vận tải dài ngày giữa mưa rừng và bom đạn.
Đêm xuống, cả tiểu đội ngồi quanh bếp lửa hong khô quần áo.
Một đồng đội tên Thành lấy trong túi áo ra túm thuốc rê nhỏ rồi châm lửa.
Ông Sơn cười kể:
“Hồi đó một điếu thuốc mà chuyền cả tiểu đội.”
Khói thuốc bay hòa cùng sương núi tạo nên mùi rất đặc biệt mà ông không bao giờ quên.
Đêm ấy, Thành vừa hút thuốc vừa kể về cô gái anh định cưới sau chiến tranh.
Không ai ngờ chỉ ít tuần sau, anh hy sinh khi mở đường cho đoàn xe qua trọng điểm bom.
Ông Sơn lặng giọng:
“Từ đó mỗi lần ngửi mùi thuốc rê là tôi lại nhớ cậu ấy.”
Chiến tranh đã lùi xa nhưng mùi khói thuốc trên đỉnh U Bò năm nào vẫn còn nguyên trong ký ức người lính già.



