Bài viết

MÙI KHÓI THUỐC SÚNG

MÙI KHÓI THUỐC SÚNG

Lào Cai11/05/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Dũng nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Những ngày đầu ra chiến trường, anh luôn nói mình sợ nhất là mùi khói thuốc súng.

“Mùi ấy cứ ám vào người mãi,” anh từng bảo.

Nhưng rồi chiến tranh kéo dài, mùi khói bom và đất cháy dần trở thành thứ quen thuộc với tất cả.

Đơn vị anh thường chiến đấu ở những khu rừng bị đánh phá dữ dội.

Sau mỗi trận bom, cây cối cháy đen, khói thuốc súng phủ kín không gian đến nghẹt thở.

Anh Dũng thường là người đi kiểm tra trận địa sau cùng.

Anh tìm những đồng đội còn bị kẹt lại giữa đất đá và khói bụi.

Một lần, sau trận pháo kích kéo dài suốt đêm, anh phát hiện một chiến sĩ còn sống dưới hố bom sập.

Không chút do dự, anh lao xuống đào đất cứu người.

Khói súng cay xè mắt.

Đất đá nóng bỏng vì bom vừa nổ.

Người lính kia được cứu sống.

Nhưng anh Dũng kiệt sức vì bị thương quá nặng.

Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ khẽ nói:

“Đừng bỏ ai lại…”

Nhiều năm sau, những người lính sống sót mỗi lần ngửi thấy mùi khói đốt đồng hay mùi pháo ngày Tết lại nhớ tới anh — người đã đi qua chiến tranh bằng cả lòng can đảm của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÙI KHÓI THUỐC SÚNG | Câu chuyện thời hoa lửa