Mùi khói thuốc súng ngày trở về
Ông Phạm Đức Hải trở về quê năm 1975 sau gần tám năm chiến đấu.
Ngày bước xuống xe, ông đứng rất lâu ở đầu làng vì thấy mọi thứ vừa quen vừa lạ. Con đường đất năm xưa giờ đông người hơn, lũ trẻ chạy chơi khắp xóm.
Mẹ ông từ trong nhà chạy ra ôm chầm lấy con trai.
Nhưng điều khiến ông ám ảnh nhất sau chiến tranh lại là mùi khói thuốc súng.
Ông kể có những đêm đang ngủ giữa thời bình, chỉ cần ai đốt rơm ngoài đồng là ông giật mình tỉnh dậy vì tưởng tiếng bom.
Nhiều cựu chiến binh cùng thời với ông cũng như vậy.
“Chiến tranh kết thúc rồi,” ông nói, “nhưng ký ức thì không dễ biến mất.”
Sau này, ông tham gia hội cựu chiến binh địa phương, thường kể chuyện cho thanh niên nghe về những năm tháng chiến tranh để thế hệ trẻ hiểu giá trị của hòa bình hôm nay.



