MÙI KHÓI THUỐC SÚNG TRÊN VAI ÁO
MÙI KHÓI THUỐC SÚNG TRÊN VAI ÁO
Sau trận đánh kéo dài suốt đêm, vai áo anh Phong ám đầy mùi khói thuốc súng.
Anh ngồi tựa bên chiến hào lau lại khẩu súng trong im lặng.
Đồng đội ai cũng mệt rã rời.
Chỉ có tiếng gió thổi qua rừng cây cháy sém vì bom.
Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh khẽ hỏi:
“Bao giờ mới hết chiến tranh hả anh?”
Anh Phong im lặng rất lâu rồi đáp:
“Rồi sẽ có ngày được về thôi.”
Câu nói ấy khiến mọi người lặng đi giữa màn đêm còn đặc mùi khói súng.
Ít ngày sau, đơn vị anh nhận nhiệm vụ giữ chốt trên quả đồi thấp.
Địch tấn công dữ dội suốt nhiều giờ liền.
Một thương binh bị mắc lại giữa làn đạn.
Anh Phong lao ra đưa đồng đội trở về chiến hào.
Người lính ấy sống sót.
Đến tận bây giờ, mỗi lần ngửi thấy mùi khói pháo hay thuốc súng, ông vẫn nhớ về người đồng đội năm xưa của thời hoa lửa.


