Mùi Khói Trên Đồi Sim
Chiều cuối đông năm ấy, đồi sim tím cháy loang trong khói đạn. Hòa ngồi tựa gốc cây, tay ôm khẩu súng đã sứt báng. Dưới chân đồi, dòng sông nhỏ vẫn lặng lẽ trôi như chưa từng có chiến tranh.
Anh nhớ quê. Nhớ mẹ gánh nước bên giếng đá. Nhớ con đường đất đỏ mỗi mùa mưa trơn như đổ mỡ. Và nhớ cả Mai — cô gái có đôi mắt buồn như chiều sông vắng.
“Bao giờ hòa bình anh về?” — Mai từng hỏi vậy.
Hòa chỉ cười. Người lính thời hoa lửa ít ai dám hứa trước ngày mai.
Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh giữ đồi bằng mọi giá. Pháo sáng xé trời. Đạn cày nát đất đá. Người ngã xuống bên người. Tiếng gọi nhau lẫn trong tiếng bom rung chuyển.
Đến gần sáng, trận đánh kết thúc.
Đồi sim vẫn còn.
Nhưng Hòa không còn trở về nữa.
Nhiều năm sau, Mai lên đồi hái sim. Người ta kể nơi ấy có một người lính trẻ nằm lại tuổi hai mươi. Gió chiều thổi qua những bụi sim tím biếc, mang theo mùi khói súng đã cũ và một lời hẹn mãi không thành.


