MÙI KHÓI TRÊN ĐỒI TRANH
Chiến trường Quảng Trị mùa hè năm ấy nóng như nung. Không chỉ nóng vì nắng, mà nóng bởi bom đạn.
Tôi nhớ nhất trận giữ đồi Tranh. Chúng tôi có 12 người giữ chốt suốt 5 ngày đêm.
Người em út trong tiểu đội là Nguyễn Văn Tín, mới mười chín tuổi. Nó nhỏ con, hay cười, lúc nào cũng gọi tôi là “anh Mạnh”.
Ngày thứ ba, địch pháo dữ dội. Hầm trú sập một góc. Tín bị vùi dưới đất.
Chúng tôi đào bằng tay trần để kéo nó ra.
Lúc tỉnh lại, nó cười:
– Em tưởng mình đi gặp ông bà rồi.
Nhưng đến chiều, một quả pháo khác rơi xuống.
Lần này, Tín không cười nữa.
Tôi đã cõng xác nó suốt gần 4 cây số để đưa về hậu cứ.
Mỗi lần nhớ lại mùi khói thuốc súng trên đồi Tranh, tôi lại nhớ nụ cười của Tín – cậu lính trẻ chưa kịp sống hết tuổi hai mươi.


