Mùi khói trên vai áo lính
Câu chuyện kể về một kỷ niệm sâu sắc của người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi tình đồng đội và lòng dũng cảm đã vượt lên trên nỗi sợ hãi và mất mát.
Tôi gặp bác Nguyễn Văn Hòa vào một buổi chiều cuối thu, khi nắng đã dịu nhẹ. Bác ngồi trước hiên nhà, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về một miền ký ức rất xa.
Bác kể, năm ấy bác mới tròn hai mươi, cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng cháy khét mùi bom đạn. Đêm đến, họ nằm sát bên nhau, nghe tiếng côn trùng xen lẫn tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Ai cũng hiểu, có thể ngày mai sẽ không còn được nhìn thấy nhau nữa.
Một lần, đơn vị bác nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực qua một vùng bị địch kiểm soát. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng le lói. Khi đi qua một con suối nhỏ, bất ngờ pháo sáng rực lên, tiếng súng nổ vang trời. Đồng đội của bác – anh Lâm – trúng đạn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bác không nghĩ gì nhiều, chỉ lao đến, cõng anh Lâm trên lưng, chạy giữa làn đạn. Tiếng súng như xé toạc không gian, nhưng bác chỉ nghe rõ nhịp thở yếu dần của người bạn trên vai.
“Đừng bỏ tao lại…” – câu nói yếu ớt ấy khiến bác càng siết chặt hơn.
Cuối cùng, bác cũng đưa được anh Lâm về đến nơi an toàn. Nhưng vết thương quá nặng, anh đã không qua khỏi. Trước khi nhắm mắt, anh nắm chặt tay bác, cười rất nhẹ:
“Cảm ơn mày… sống tiếp nhé…”
Bác Hòa dừng lại, giọng nghẹn đi. Một lúc sau, bác khẽ nói:
“Chiến tranh qua rồi, nhưng mùi khói và lời dặn ấy… vẫn còn trên vai áo lính của bác đến tận bây giờ.”
Tôi lặng im. Trong ánh hoàng hôn, bóng bác như dài thêm, mang theo cả một thời hoa lửa không thể nào quên.



