MÙI KHÓI TỪ BẾP CỦA DÂN BẢN
MÙI KHÓI TỪ BẾP CỦA DÂN BẢN
Đơn vị anh Hòa từng dừng chân gần một bản nhỏ giữa núi rừng.
Chiều xuống, khói bếp từ những mái nhà sàn bay lên lững lờ trong sương lạnh.
Mùi cơm mới và củi cháy khiến cả tiểu đội đứng lặng rất lâu.
Anh Hòa khẽ nói:
“Giống mùi bếp nhà mình quá.”
Một bà cụ trong bản mang cho đơn vị nồi nước lá nóng và ít ngô luộc.
Mọi người ngồi quanh bếp lửa, vừa ăn vừa nghe tiếng trẻ con cười ngoài sân đất.
Khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy khiến ai cũng thấy chiến tranh dường như ở rất xa.
Một buổi sáng cuối năm, đơn vị nhận lệnh tiếp tục hành quân.
Khi đi qua con dốc đầu bản, máy bay địch bất ngờ oanh tạc khu vực phía trước.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại bên đường.
Anh Hòa quay lại dìu đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mùi khói bếp của dân bản vẫn còn trong ký ức của những người lính thời hoa lửa.


