MÙI KHÓI TỪ BẾP HOÀNG CẦM
MÙI KHÓI TỪ BẾP HOÀNG CẦM
Căn hầm đất nhỏ tối om, chỉ có ánh lửa từ bếp Hoàng Cầm hắt lên những gương mặt lấm lem bùn đất.
Anh Bình ngồi quạt bếp thật nhẹ để khói không bốc cao lộ vị trí đơn vị.
Mùi củi cháy ngai ngái hòa với mùi cơm mới khiến ai cũng thấy nhớ nhà da diết.
Một chiến sĩ trẻ vừa hong tay vừa nói: “Ước gì được ăn bữa cơm mẹ nấu.”
Anh Bình im lặng một lúc rồi khẽ cười: “Rồi sẽ có ngày về thôi.”
Tiếng củi nổ tí tách vang lên giữa đêm rừng yên tĩnh.
Gần sáng, máy bay địch bất ngờ oanh tạc khu vực đóng quân.
Một chiến sĩ bị thương mắc lại ngoài mép rừng đầy khói bụi.
Anh Bình lao tới kéo đồng đội vào nơi an toàn giữa tiếng bom rung chuyển.
Mùi khói bếp Hoàng Cầm năm ấy mãi còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.



