MÙI LÁ CHUỐI GÓI CƠM
MÙI LÁ CHUỐI GÓI CƠM
Trước mỗi chuyến hành quân dài, anh Phúc thường ngồi gói cơm nắm bằng những tàu lá chuối còn tươi.
Mùi lá chuối thơm dịu quyện với hơi cơm nóng khiến ai cũng nhớ quê da diết.
Một chiến sĩ trẻ vừa mở gói cơm vừa nói: “Mùi này giống mẹ em gói bánh.”
Anh Phúc nghe vậy chỉ cười nhẹ rồi lặng lẽ buộc lại ba lô.
Ngoài trời, nắng Trường Sơn hắt xuống bỏng rát cả lối mòn xuyên rừng.
Tiếng ve rừng kêu ran giữa không khí oi nồng của buổi trưa tháng sáu.
Chiều hôm ấy, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua bãi đất trống đầy cỏ cháy.
Một chiến sĩ bị thương nằm lại giữa màn khói bom mịt mù.
Anh Phúc quay lại cõng đồng đội vượt qua hố bom và đất đá ngổn ngang.
Mùi lá chuối gói cơm năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


