MÙI LÁ KHÔ CHÁY BÊN SUỐI
MÙI LÁ KHÔ CHÁY BÊN SUỐI
Chiều hôm ấy, đơn vị dừng chân bên con suối nhỏ giữa cánh rừng già.
Anh Tâm gom những chiếc lá khô còn sót lại dưới gốc cây để nhóm bếp nấu cơm.
Mùi lá cháy thơm ngai ngái lan nhẹ trong gió chiều khiến ai cũng thấy lòng dịu lại.
Một chiến sĩ trẻ ngồi hong đôi dép cao su bên lửa rồi khẽ nói: “Mùi này giống mùa gặt ở quê em.”
Anh Tâm nghe vậy chỉ im lặng nhìn dòng suối chảy qua khe đá.
Giữa chiến tranh, chỉ một mùi hương quen thuộc cũng đủ làm người lính nhớ quê da diết.
Đêm xuống, cả tiểu đội ngủ chập chờn trong tiếng nước suối róc rách bên rừng sâu.
Gần sáng, tiếng bom bất ngờ dội xuống từ phía triền núi làm mặt đất rung chuyển dữ dội.
Anh Tâm lao tới kéo đồng đội bị thương xuống hầm an toàn giữa màn khói bụi mịt mù.
Mùi lá khô cháy bên suối năm ấy mãi còn trong ký ức của thời hoa lửa.


