MÙI LÁ KHÔ TRONG BA LÔ
MÙI LÁ KHÔ TRONG BA LÔ
Anh Tùng có thói quen nhét vài nắm lá khô thơm vào ba lô.
Đó là loại lá mọc ở quê anh, mỗi lần vò nhẹ sẽ tỏa ra mùi hương rất dịu.
Trước ngày nhập ngũ, mẹ anh lặng lẽ bỏ chúng vào ba lô con trai rồi nói:
“Khi nào nhớ nhà thì lấy ra ngửi.”
Ra chiến trường lâu ngày, mùi lá đã nhạt đi nhiều nhưng anh vẫn giữ rất cẩn thận.
Những đêm yên tiếng bom, anh thường lấy lá ra rồi ngồi lặng rất lâu bên mép hầm.
Đồng đội hiểu nên không ai hỏi gì thêm.
Một buổi chiều cuối năm, đơn vị đang hành quân qua bãi đất đầy hố bom thì bị phục kích.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại phía sau đội hình.
Anh Tùng quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Sau hòa bình, mỗi lần ngửi thấy mùi lá khô ngoài vườn, ông lại nhớ tới người đồng đội của thời hoa lửa năm nào.


