Bài viết

MÙI MƯA RỪNG

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời Trường Sơn tháng 7 không bao giờ khô ráo. Nó đổ xuống những cơn mưa xối xả, biến con đường mòn hành quân thành một bãi bùn lầy lội, dính chặt lấy đôi dép cao su của chúng tôi như muốn giữ chặt lại không cho bước tiếp. Tôi - Hùng, lính thông tin 19 tuổi - siết chặt quai khẩu AK, cố che bộ đàm trong chiếc nilon bọc kỹ. Đêm nay, tiểu đội tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ điểm cao 300, án ngữ con đường huyết mạch. "Hùng, còn đi nổi không?" Tiếng anh Thành, tiểu đội trưởng, vang lên, trầm ấm giữa tiếng mưa gào rú. "Em vẫn ổn, anh!" Tôi đáp, dù chân đã phồng rộp và bụng đói cồn cào từ trưa. Chúng tôi dừng chân nghỉ tạm bên một hốc cây lớn. Anh Thành lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy đã ố vàng. Đó là bức ảnh gia đình anh. "Nếu tao có mệnh hệ gì, mày nhớ chuyển cái này về cho vợ tao ở Hà Tây nhé." Anh nói bậy gì thế! Anh phải về, em cũng phải về!" Tôi gắt khẽ, ngực thắt lại. Ở chiến trường này, lời hứa hẹn về sự sống sót là thứ xa xỉ nhất. Gần sáng, chúng tôi lên đến đỉnh chốt. Bùn đất, mưa, và mùi thuốc súng phảng phất. Quân địch bắt đầu bắn pháo dồn dập. Tiếng nổ chát chúa xé toác màn đêm. Đất đá bay tung tóe, tai tôi ù đi. "Vào hầm! Vào hầm ngay!" Anh Thành thét lên, đẩy tôi xuống giao thông hào. Một quả pháo nổ gần, sức ép làm tôi choáng váng. Khi tỉnh lại, tôi thấy anh Thành nằm đó, máu đỏ tươi hòa lẫn với bùn đất trên lưng. "Anh Thành!" Tôi gào lên, bò lại phía anh. Anh khó khăn mở mắt, nhìn tôi, tay cố siết chặt mảnh giấy trong ngực áo. "Chuyển... chuyển giúp tao..." Anh Thành đi rồi. Không có tiếng khóc, chỉ có tiếng mưa lạnh lùng rơi trên xác anh. Tôi không kịp lau nước mắt, vội vàng cầm lấy khẩu súng của anh, thay anh chốt giữ vị trí. Lúc đó, tôi cảm thấy một nỗi căm thù hòa cùng nỗi đau xé lòng, nhưng cũng chính lúc đó, tôi biết mình không được phép gục ngã. Hôm sau, viện binh đến. Khi ngồi trên chuyến xe tải đưa anh Thành về phía sau, tôi nhìn lại dãy Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng thật tàn khốc. Tôi siết chặt bức ảnh ố vàng trong tay, tự hứa với bản thân: "Em sẽ về, anh Thành. Em sẽ mang câu chuyện của anh về." Chiến tranh không chỉ có đạn bom, chiến tranh là nơi những người thanh niên như chúng tôi học cách trưởng thành qua những mất mát, và học cách sống sót bằng tình đồng đội thiêng liêng. Tình cảm đồng chí nơi chiến trường

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn