MÙI NƯỚC CHÈ XANH TRONG ĐÊM
MÙI NƯỚC CHÈ XANH TRONG ĐÊM
Một chiều hành quân qua bản nhỏ, đơn vị được người dân cho ít lá chè xanh còn tươi.
Đêm ấy, anh Tâm nhóm bếp Hoàng Cầm nấu nồi nước chè cho cả tiểu đội.
Mùi chè nóng thơm dịu lan khắp căn hầm đất lạnh buốt.
Một chiến sĩ trẻ vừa uống vừa nói: “Ngửi mùi này nhớ quê quá anh.”
Anh Tâm im lặng một lúc rồi gật đầu thật nhẹ.
Ở quê anh, mỗi tối cha vẫn thường ngồi bên hiên uống chè sau ngày dài làm đồng.
Giữa chiến tranh, chỉ một ca nước chè nóng cũng đủ làm lòng người ấm lại.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp qua khu rừng thấp.
Bom địch bất ngờ dội xuống khiến một chiến sĩ bị thương mắc lại phía sau đội hình, anh Tâm quay lại cứu đồng đội giữa khói lửa.
Mùi nước chè xanh năm ấy mãi còn trong ký ức của thời hoa lửa.


