MÙI NƯỚC LÁ THUỐC
MÙI NƯỚC LÁ THUỐC
Trong góc hầm cứu thương lúc nào cũng phảng phất mùi nước lá thuốc nấu cho thương binh.
Anh Hải ngồi canh nồi thuốc suốt đêm để nước không bị cạn giữa lúc mọi người đang ngủ.
Khói thuốc bốc lên cay mắt nhưng anh vẫn kiên nhẫn khuấy đều từng chút một.
Một chiến sĩ trẻ mở mắt nhìn rồi khẽ hỏi: “Anh chưa ngủ sao?”
Anh Hải chỉ cười: “Ngủ sau cũng được.”
Ngoài trời, gió rừng rít qua những tán cây tối đen giữa màn đêm lạnh buốt.
Tiếng củi cháy tí tách vang lên trong căn hầm nhỏ chật hẹp.
Rạng sáng hôm sau, bom địch bất ngờ dội xuống gần khu trú quân.
Anh Hải lao ra tải thương giữa màn khói bụi mịt mù.
Mùi nước lá thuốc năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


