MÙI NƯỚC SUỐI LẠNH BUỔI SÁNG
MÙI NƯỚC SUỐI LẠNH BUỔI SÁNG
Sáng sớm, cả tiểu đội tranh thủ xuống suối rửa mặt trước giờ lên đường.
Nước suối lạnh buốt làm ai cũng tỉnh hẳn sau đêm hành quân mệt lả.
Anh Bình vốc nước lên mặt rồi cười: “Lạnh kiểu này không tỉnh cũng khó.”
Một chiến sĩ trẻ vừa run vừa bật cười theo.
Ngoài trời, ánh nắng đầu ngày len qua màn sương còn phủ kín cánh rừng.
Tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng chim rừng thưa thớt.
Không khí yên bình hiếm hoi khiến ai cũng thấy lòng dịu lại đôi chút.
Đến trưa, pháo địch bất ngờ trút xuống khu vực ven đường hành quân.
Anh Bình quay lại cứu một đồng đội bị thương giữa màn khói bụi mịt mù.
Mùi nước suối lạnh buổi sáng năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


