Cựu chiến binh

Mùi ổi chín trong làn sương trắng không tiếng nổ

Trong khoảnh khắc ấy, ông Hoàng Quốc Viên ngửi thấy một mùi hương vô cùng kỳ lạ: nồng nặc, hăng gắt nhưng lại phảng phất vị ngọt bùi, hệt như mùi ổi chín cây trong vườn nhà Bản Chợ.

Tuyên Quang04/08/2026Xã Yên Hoa (Đoàn xã Yên Hoa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng năm 1971, bầu trời chiến trường miền Đông Nam Bộ đang trong xanh bỗng trở nên nặng nề khác lạ. Không có tiếng gầm rú dữ dội của máy bay ném bom B-52, chỉ có tiếng động cơ ầm ì, chậm chạp của những chiếc C-123 bay rất thấp. Từ đuôi máy bay, những dải sương mù trắng đục lặng lẽ phun xuống, phủ kín tán rừng già – không tiếng nổ, không lửa khói.

Trong khoảnh khắc ấy, ông Hoàng Quốc Viên ngửi thấy một mùi hương vô cùng kỳ lạ: nồng nặc, hăng gắt nhưng lại phảng phất vị ngọt bùi, hệt như mùi ổi chín cây trong vườn nhà Bản Chợ. Mùi hương tưởng chừng như thân thuộc ấy lại chính là chất độc hóa học khai quang ghê gớm nhất. Trong chốc lát, những tán lá rừng xanh ngắt bắt đầu héo quắt, co quắp và rụng xuống như bị dội nước sôi.

Dù chưa từng biết đến khái niệm "chất độc da cam", ông Viên và đồng đội vẫn tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh bám hầm. Họ dùng khăn thấm nước suối che kín mũi miệng, cắn răng chịu đựng cái nóng ngột ngạt dưới lòng đất. Làn sương độc ngấm vào đất, thấm vào áo quần, nhưng không thể làm lay chuyển vị trí chốt giữ của tiểu đội ông giữa lòng chiến trường.

Thông điệp: "Mọi thủ đoạn chiến tranh tàn độc nhất đều không thể quật ngã ý chí bám trụ và tinh thần kỷ luật thép của người chiến sĩ cách mạng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn