Mùi Phấn Trắng Cuối Hành Lang
Một buổi chiều cuối năm học, cô học trò nhỏ lặng lẽ đứng nhìn lớp học thân quen.

Chiều hôm ấy, nắng đổ dài trên dãy hành lang cũ. Lan đứng tựa cửa lớp, ngắm từng chiếc bàn gỗ đã gắn bó suốt những năm tháng tuổi học trò. Mùi phấn trắng vẫn còn vương trên bảng khiến lòng em nghèn nghẹn. Ngoài sân, tiếng ve bắt đầu râm ran như báo hiệu mùa chia tay đã tới. Cô giáo bước vào lớp, nhẹ nhàng vuốt mái tóc Lan rồi hỏi: “Con sẽ nhớ trường lắm phải không?”. Lan chỉ khẽ gật đầu vì sợ nói ra sẽ bật khóc. Em nhớ những giờ ra chơi, nhớ tiếng bạn bè cười vang dưới gốc phượng già. Ngày mai thôi, tất cả sẽ trở thành kỷ niệm. Nhưng có lẽ, tuổi học trò đẹp nhất là khi ta biết mình đã từng yêu thương một mái trường đến thế.



