“MŨI TÊN ĐEN XÉ TOẠC TRỜI MÂY” - HÀNH TRÌNH BẤT KHUẤT CỦA CHIẾN SI THÂN TRỌNG MỘT
“MŨI TÊN ĐEN XÉ TOẠC TRỜI MÂY” - HÀNH TRÌNH BẤT KHUẤT CỦA CHIẾN SĨ THÂN TRỌNG TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ. TUỔI XUÂN GẶT HÁI NHIỀU CHIẾN TÍCH BẢO VỆ HOÀ BÌNH CỐ ĐÔ HUẾ THÂN YÊU, ÔNG ĐƯỢC ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC TRAO TẶNG NHIỀU HUÂN, HUY CHƯƠNG CAO QUÝ.

NGƯỜI ANH HÙNG: THÂN TRỌNG MỘT
Thân Trọng Một (1921 – 1963) tên khai sinh là Thân Trọng Thoan; quê nhà nơi Hương Thủy, Thừa Thiên – Huế trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Đóng góp vô vàn chiến công lừng lẫy, đồng chí được ban tặng nhiều huân, huy chương danh giá và ông được xướng tên trên tuyến đường tại chợ Tây Lộc.
Từ nhỏ, ông nổi tiếng gan dạ, thẳng thắn và giàu nghĩa khí. Trưởng thành vào giai đoạn đất nước phủ kín khói lửa chiến tranh, ông sớm tham gia Cách mạng và trở thành một trong những chiến sĩ kiên trung của lực lượng vũ trang Thừa Thiên Huế.
Năm 1951, đích thân ông tổ chức đơn vị đánh địch trên đèo Hải Vân. Thân Trọng Một đã tiêu diệt và làm bị thương hàng trăm tên địch, thu giữ nhiều vũ khí, đạn dược. Ông còn đặc biệt bắn rơi 1 chiếc máy bay Đ-kô-ta của Pháp.
Năm 1953, ông bị địch bắt trong lúc làm nhiệm vụ giao liên. Dù bị giam cầm và tra tấn tàn bạo, Thân Trọng Một vẫn giữ trọn khí tiết, không khai báo bất cứ thông tin nào về tổ chức. Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, ông được trả tự do và lập tức trở về quê nhà tiếp tục hoạt động.
Đến năm 1967, là chỉ huy đơn vị đặc công đột nhập căn cứ Mã Tham ở Phú Bài diệt 46 tên Mỹ. Vào năm 1968, Thân Trọng Một chỉ huy cánh phía Nam thành phố Huế, tiêu diệt nhiều tên Mỹ-ngụy, phá hỏng nhiều phương tiện chiến tranh. Mùa Xuân 1975, ông chỉ huy các lực lượng tổ chức đánh địch giải phóng thành phố Huế.
“MŨI TÊN ĐEN XÉ TOẠC TRỜI MÂY” - HÀNH TRÌNH BẤT KHUẤT CỦA MỘT CHIẾN SĨ
Năm chưa tròn tuổi 20, Thoan đã tham gia vệ quốc quân, thuộc Trung đoàn 101-đơn vị Cách mạng đầu tiên của cố đô. Năm 1946, Huế vỡ mặt trận, Thoan bị thương trong trận tấn công khách sạn Morin và bị tách khỏi đoàn quân vào Bình Điền, được cơ sở cưu mang.
Sau khi vết thương lành hẳn, Thoan về quê nhà tìm bạn bè cùng chí hướng tập hợp lại thành một đơn vị du kích đánh giặc. Thoan là người đầu tiên nên lấy biệt danh là “Một”, những người kế tiếp tham gia vào lực lượng du kích có số thứ tự “Hai”, “Ba”, “Bốn”... Cũng từ đây, tên tuổi của Thân Trọng Một khiến kẻ địch phải khiếp sợ khi anh tổ chức nhiều trận đánh địch dũng cảm, kiên cường.
Những năm đầu Mỹ đổ quân vào miền Nam, chiến trường Thừa Thiên – Huế trở nên đặc biệt ác liệt. Trong hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề, “áo vá, chân không lùng giặc đánh” đã trở thành hình ảnh quen thuộc của Thân Trọng Một. Súng không có, đạn không đủ, ông vẫn không ngần ngại lao vào các trận đánh với thứ vũ khí “gậy gộc, giáo mác” thân thuộc của bà con để bảo vệ cơ sở Cách mạng.
Trận Lò Dầu, làn sóng xung kích “gậy gộc, giáo mác” giúp quân ta thu hoạch kết quả hơn mong đợi: thu 6 súng và khai tử nửa tiểu đội. Trong trận Gò Sóng – một cuộc càn quét lớn của địch, ông chiến đấu dũng cảm, nhiều lần đánh bật quân thù, hỗ trợ đồng đội rút lui an toàn. Nhiều tình huống hiểm nghèo, ông chấp nhận mạo hiểm xông lên để cứu thương binh và bảo vệ vũ khí, tài liệu của đơn vị. Tỉ như trận đột kích giữa ban ngày khiến lín đồn Đôn Bạc bị tiêu diệt.
Câu chuyện cảm động được nhiều người nhớ mãi là tình huống ông bị địch bao vây, phải nhảy xuống sông để thoát thân. Gặp nước chảy xiết, lại bị thương, ông kiệt sức gần như ngã quỵ. Nhưng giống như “cánh buồm vượt sóng dữ”, ông vẫn gắng sức đạp nước, ôm chặt vũ khí, bơi vào bờ an toàn, bảo toàn tài liệu và trở lại đơn vị ngay sau đó. Hình ảnh ấy – con người nhỏ bé nhưng ý chí lớn lao, vượt lên hoàn cảnh khắc nghiệt – đã được đồng đội ví như “cánh buồm” căng mình đương đầu với bão tố.
THÂN TRỌNG MỘT VÀ CỤ BẠN GIÀ 300 TUỔI
Tại quê hương Vinh Hà vẫn còn một cây thị cổ thụ khoảng 300 năm tuổi, được chính quyền công nhận là cây di sản của địa phương. Người dân quen gọi đây là “cây thị của ông Một”, bởi trong suốt thời gian hoạt động bí mật, gốc thị lớn và tán lá rậm rạp của cây từng là nơi che chở cho ông và đồng đội trong nhiều cuộc họp, trao đổi tin tức, cất giấu tài liệu.
Cây thị đã trở thành một dấu tích thiêng liêng, gắn bó với câu chuyện đời ông. Qua bao mùa mưa nắng, cây vẫn xanh tốt, như biểu tượng cho sức sống bền bỉ và tinh thần bất khuất của người anh hùng Thân Trọng Một.
Anh hùng Thân Trọng Một là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần chiến đấu quên mình. Hình ảnh “cánh buồm vượt sóng dữ” không chỉ gợi nhắc về sự quả cảm trong những trận đánh mà còn tượng trưng cho cả cuộc đời ông – một cuộc đời dẫu đầy gian nan nhưng luôn hướng về lý tưởng cách mạng.



