Bài viết

Mũi Tên Độc Dưới Chân Núi Chư Prông

Câu chuyện tái hiện trận đánh mưu trí, xuất thần của thiếu niên Kơpa Klơng khi mới 15 tuổi tại chiến trường Gia Lai. Bằng sự thông thuộc rừng núi và biệt tài bắn súng "bách phát bách trúng", một mình anh đã làm chủ trận địa, dùng lối đánh du kích biến hóa để bẻ gãy một mũi càn quét sừng sỏ của giặc vào buôn làng.

Tây Ninh08/07/2026Mần Thị Thanh (xã Bình Đức)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 1960, các buôn làng của người Gia Rai dưới chân núi Chư Prông (Gia Lai) chìm trong ngọn lửa tàn phá của các trận càn quét từ lính ngụy và cố vấn Mỹ. Chúng đốt rẫy, giết trâu, dồn dân vào các ấp chiến lược. Trong bối cảnh đau thương ấy, cậu thiếu niên Kơpa Klơng — người sớm mồ côi cha mẹ vì bom đạn giặc — lớn lên với lòng căm thù sục sôi. Vì còn quá nhỏ, anh bị các anh lớn trong đội du kích từ chối cho phát súng. Không nản chí, Klơng tự vót cung tre, tự mài mũi tên bôi độc cây rừng để một mình lùng sục tìm giặc trả thù cho buôn làng.

Năm 1964, khi vừa bước sang tuổi 15, sau nhiều lần chứng minh được sự mưu trí của mình bằng cách dùng cung nỏ hạ gục lính tuần tra và tịch thu vũ khí, Kơpa Klơng chính thức được trao cho một khẩu súng trường báng gỗ cũ kỹ cùng một băng đạn vỏn vẹn vài viên.

Một buổi sáng mùa khô, sương mù còn chưa tan trên những ngọn kơ-nia, một đại đội lính ngụy có xe bọc thép yểm trợ bất ngờ mở cuộc càn quét lớn vào buôn của Klơng. Nhận thấy lực lượng ta tại chỗ quá mỏng, đội du kích phải rút lui vào rừng sâu để bảo toàn lực lượng. Kơpa Klơng chủ động xin ở lại phía sau, lợi dụng địa hình quen thuộc để làm nhiệm vụ chặn hậu, làm chậm bước tiến của quân thù.

Klơng thoắt ẩn thoắt hiện như một con mang rừng. Anh leo lên một cây cổ thụ có tán lá rậm rạp, nằm ép mình trên cành cây sát mép đường mòn — nơi toán lính giặc bắt đầu rầm rộ tiến vào.

Tiếng xích xe bọc thép nghiến tai, tiếng giày đinh dậm bồm bộp xuống đất. Khi tên sĩ quan dẫn đầu toán lính đi bộ lọt vào tầm ngắm, Klơng nín thở, căn chỉnh đường ngắm thật chuẩn xác.

Đoàng!

Tiếng súng trường khô khốc vang lên. Tên chỉ huy giặc trúng đạn ngã gục ngay tại chỗ. Toán lính phía sau hốt hoảng, lập tức nằm rạp xuống đường, bắn súng đại liên và tiểu liên loạn xạ vào các bụi rậm xung quanh. Nhưng chúng không ngờ rằng, họng súng vừa khai hỏa nằm ở trên đỉnh đầu chúng.

Ngay sau phát bắn đầu tiên, Klơng nhanh nhẹn tuột xuống thân cây, lợi dụng các bụi cây rậm rập chạy tắt qua một lối mòn khác, tiếp cận một hốc đá cách đó năm mươi mét. Từ vị trí mới, anh tiếp tục ngắm bắn.

Đoàng! Thêm một tên lính mang máy bộ đàm ngã xuống.

Sự xuất quỷ nhập thần của người chiến sĩ trẻ khiến quân địch hoàn toàn hoảng loạn. Chúng không thể xác định được có bao nhiêu du kích đang bủa vây xung quanh mình. Tên phó chỉ huy giặc điên cuồng ra lệnh cho xe bọc thép xả đạn bừa bãi vào vách đá, tiếng nổ chát chúa làm rung chuyển cả góc rừng.

Lúc này, trong băng đạn của Klơng chỉ còn đúng ba viên. Anh biết mình không thể đấu tay đôi về hỏa lực. Klơng khéo léo cài một sợi dây bẫy mìn tự chế bằng quả lựu đạn nhặt được trước đó ngang qua lối rẽ vào thung lũng, rồi cố tình bắn thêm một phát súng để dụ toán lính đuổi theo.

Đúng như dự đoán, một nhóm lính bộ binh giặc hăm hở lao vào bụi rậm hòng bắt sống "tay súng bắn tỉa". Vút... Đoành! Quả lựu đạn gài nổ tung, hất văng những tên lính đi đầu. Sợ hãi trước trận địa mai phục đầy cạm bẫy và tổn thất bất ngờ, viên chỉ huy đoàn càn hốt hoảng ra lệnh cho quân lính khiêng xác đồng đội, vội vã rút lui ra lộ lớn, bỏ dở cuộc càn quét vào buôn làng.

Một mình cậu thiếu niên 15 tuổi với khẩu súng trường sờn cũ đã đẩy lùi cả một mũi càn quét sừng sỏ, bảo vệ an toàn cho tính mạng của hàng trăm người dân già trẻ gái trai đang ẩn nấp trong mật khu.

Kơpa Klơng đã lớn lên và chiến đấu như thế giữa thời hoa lửa của vùng đất Tây Nguyên hùng vĩ. Anh trở thành cánh chim đầu đàn của phong trào "Thiếu niên dũng sĩ diệt Mỹ", một huyền thoại sống bằng lối đánh mưu trí, kiên cường, biến từng gốc cây, ngọn cỏ của núi rừng thành những pháo đài thép đánh đuổi quân xâm lược, giữ cho dòng suối, ngọn nương của buôn làng mãi mãi vang tiếng ca tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn