“Mùi thư quê giữa rừng già”
Một hôm giao liên mang thư tới đơn vị.
Có đồng chí nhận được lá thư đã nhàu, góc giấy còn dính bùn đất vì đi qua bao chặng đường.
Anh mở thư rất chậm rồi áp lên mũi ngửi.
Tôi hỏi:
“Cậu làm gì thế?”
Anh cười:
“Mùi quê nhà đấy.”
Trong thư, mẹ anh gửi kèm một chiếc lá bưởi khô.
Giữa rừng Trường Sơn đầy mùi đất ẩm và khói bom, chiếc lá nhỏ ấy làm anh nhớ quay quắt căn bếp ở quê mình.
Đêm đó anh không ngủ, cứ lấy thư ra đọc đi đọc lại dưới ánh đèn dầu nhỏ xíu.



