mùi thuốc đỏ
Tôi nhớ mùi thuốc đỏ hơn nhớ mùi nước hoa. Thuốc đỏ thời đó là thứ quen thuộc nhất trong trạm xá: mùi hăng, xộc lên mũi, rát tới tận óc.
Ngày tôi bị thương, chân rách một đường dài. Y tá rửa vết thương, rồi quệt thuốc đỏ. Tôi cắn răng không kêu. Không phải tôi giỏi chịu đau, mà vì tôi nhìn thấy những người khác còn đau hơn.
Trong hầm, có tiếng rên, có tiếng thở dốc. Nhưng lạ là không ai than nhiều. Ai cũng cố nuốt tiếng đau vào trong, để người bên cạnh đỡ hoảng.
Tôi nằm đó ba ngày. Mỗi lần thay băng, mùi thuốc đỏ lại bốc lên, như nhắc tôi rằng mình vẫn còn sống để được chữa.
Sau này về quê, tôi thấy con tôi bị trầy xước, tôi bôi thuốc đỏ. Con la lên: “Rát quá!” Tôi nhìn con, tự nhiên cười, rồi lại thấy cay mắt.
Mùi thuốc đỏ làm tôi nhớ một điều: sự sống đôi khi đi kèm cảm giác rát buốt. Nhưng rát còn hơn là mất cảm giác. Rát nghĩa là vết thương còn cơ hội lành.



