Bài viết

Mùi thuốc sát trùng giữa đại ngàn

Tuyên Quang03/08/2026Xã Đồng Yên (Đoàn xã Đồng Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

au khóa học hộ lý ngắn hạn, tôi tình nguyện đến trạm điều dưỡng thương binh nằm sâu trong rừng. Công việc của tôi là thay băng, nấu cháo, giặt quần áo và chăm sóc những chiến sĩ đang hồi phục sau điều trị.

Điều kiện lúc ấy vô cùng thiếu thốn. Thuốc men quý hơn vàng, nước sạch phải gùi từ suối cách vài cây số. Mỗi buổi sáng, tôi cùng đồng đội dậy từ tinh mơ để đun nước, chuẩn bị bữa ăn và vệ sinh khu điều dưỡng.

Có những thương binh bị thương rất nặng nhưng vẫn luôn lạc quan. Họ thường kể về đơn vị, về đồng đội và mong sớm khỏe để trở lại chiến trường. Chính tinh thần ấy đã giúp chúng tôi vượt qua mọi mệt nhọc.

Một buổi chiều, một thương binh trẻ nhờ tôi đọc lại lá thư của mẹ vì cánh tay anh còn bó bột. Đọc đến những dòng cuối, cả hai chúng tôi đều lặng đi. Anh nắm chặt lá thư và nói: "Em sẽ khỏe để còn về với mẹ." Chỉ vài tuần sau, anh đủ sức trở lại đơn vị.

Những năm tháng ấy đã dạy tôi rằng, chăm sóc một người lính cũng là góp phần giữ gìn sức mạnh của cả đơn vị. Mùi thuốc sát trùng, tiếng võng đưa và những lời động viên giản dị đã trở thành ký ức không bao giờ phai trong cuộc đời tôi.

Đến hôm nay, mỗi khi nhìn chiếc túi y tế cũ còn lưu giữ trong gia đình, tôi lại nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng vô cùng ý nghĩa – thời mà lòng nhân ái cũng là một mặt trận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn