Cựu chiến binh

MÙI THUỐC SÚNG VÀ VỊ BÁNH CHƯNG XANH

Hải Phòng18/04/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng già Trường Sơn những ngày cuối năm 1972 không có hoa đào, hoa mai rực rỡ. Chỉ có cơn gió mùa đông bắc tràn về, mang theo cái lạnh tê tái luồn qua những tán lá rậm rạp và tiếng đại bác cầm canh từ phía xa dội lại. Giữa cái thâm nghiêm của đại ngàn, tiểu đội của Nam đang vùi mình trong một hốc đá bên bờ suối, chờ đợi chuyến xe vận tải cuối cùng của năm cũ đi qua.

"Nam này, mai là Giao thừa rồi đấy nhỉ?" – Tiếng cậu lính trẻ tên Bình khẽ vang lên, phá tan sự im lặng của rừng đêm. Bình mới nhập ngũ, đôi mắt còn nguyên vẻ thư sinh của một sinh viên Hà Nội.Nam khẽ gật đầu, tay vẫn không rời khẩu súng. Ở chiến trường, thời gian thường được đo bằng những trận bom, nhưng khi cái Tết cận kề, ký ức về quê hương lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nam nhớ mùi hương trầm trên bàn thờ tổ tiên, nhớ dáng mẹ lom khom bên nồi bánh chưng đỏ lửa, và nhớ cả tiếng pháo nổ giòn giã đầu ngõ.Sáng hôm sau, giữa lúc tiếng máy bay địch vừa dứt, tiểu đội trưởng quyết định tổ chức một cái "Tết chiến trường". Gọi là Tết cho sang, chứ thực ra chỉ là cố tìm chút không khí quê hương giữa bộn bề thiếu thốn.Cái khó nhất là bánh chưng. Ở đây đào đâu ra lá dong, lạt tre và đậu xanh? Nhưng cái khó không bó được cái khôn của người lính. Bình xung phong đi hái lá dong rừng – loại lá bản to, tuy không thơm bằng lá dong nhà nhưng cũng đủ để gói ghém tấm lòng. Gạo nếp được trích từ khẩu phần lương khô dự trữ. Thịt lợn thì thay bằng thịt hộp được thái mỏng, trộn cùng chút hạt tiêu hiếm hoi còn sót lại trong đáy ba lô."Không có lạt tre thì dùng dây điện thoại hỏng, không có khuôn thì gói tay. Miễn là nó hình vuông, là bánh chưng rồi!" – Nam vừa cười vừa khéo léo xếp lá.Bên bếp lửa giấu kín trong hang sâu (bếp Hoàng Cầm), nồi bánh chưng nhỏ bắt đầu sôi sùng sục. Mùi gạo nếp thơm nồng bắt đầu lan tỏa, len lỏi qua những kẽ đá, át đi cái mùi khét lẹt của nhựa thông cháy và mùi thuốc súng nồng nặc vốn đã bám chặt vào áo chiến sĩ suốt nhiều tháng qua.Nhưng chiến tranh không cho phép người ta bình yên quá lâu. Một loạt bom tọa độ bất ngờ dội xuống phía đỉnh đồi. Mặt đất rung chuyển, đất đá lả tả rơi từ trần hang. Nam và đồng đội lập tức buông bát đũa, lao ra vị trí chiến đấu."Bảo vệ nồi bánh chưng nhé Bình!" – Nam thét lên giữa tiếng nổ chát chúa.Trận oanh tạc kéo dài hơn một giờ đồng hồ. Khói thuốc súng tràn vào hang, cay xè mắt. Khi máy bay địch rút đi, cảnh vật bên ngoài tan hoang, cây cối đổ rạp, cháy sém. Nam trở vào hang, người lấm lem bụi đất, quần áo rách thêm vài chỗ. Anh thấy Bình đang ngồi đó, tay vẫn giữ chặt nắp nồi bánh, đôi mắt đỏ hoe vì khói nhưng miệng thì cười rạng rỡ."Vẫn còn nguyên anh ạ! Bánh chín rồi!"Đêm Giao thừa, giữa rừng sâu, tiểu đội quây quần bên nồi bánh chưng vừa vớt. Chiếc bánh được cắt bằng một sợi dây đồng nhỏ, chia đều cho mỗi người một miếng. Lớp lá dong rừng sau khi luộc chín có màu xanh thẫm, gạo nếp nương dẻo quánh, và cái vị mặn mòi của thịt hộp bỗng trở nên ngon lạ lùng.Nam đưa miếng bánh lên miệng. Vị ngọt của nếp, vị béo của thịt, và cả cái mùi thuốc súng phảng phất trên tay áo mình tạo nên một hương vị thật đặc biệt – hương vị của sự sống nảy mầm từ trong cái chết. Đó là cái Tết của sự sẻ chia, nơi một miếng bánh chưng có thể làm ấm lòng cả một người lính dạn dày trận mạc lẫn cậu tân binh trẻ tuổi."Anh Nam, sau này hòa bình, em sẽ mời anh về nhà em ăn bánh chưng mẹ em gói. Ngon hơn thế này nhiều!" – Bình vừa ăn vừa nói, ánh mắt lấp lánh niềm tin.Nam lặng yên nhìn những người đồng đội của mình. Anh biết, trong số họ, có người sẽ thấy ngày hòa bình, có người có lẽ sẽ mãi nằm lại ở lưng chừng con dốc này. Nhưng cái "vị bánh chưng xanh" đêm nay sẽ theo họ suốt cuộc đời. Nó là lời nhắc nhở về lý do họ cầm súng: để bảo vệ cái mùi hương bình dị ấy trên khắp nẻo đường đất nước.Ngoài kia, mùa xuân vẫn đang âm thầm bước tới qua những nhành cây bị bom phạt ngang đang đâm chồi nảy lộc. Tiếng súng vẫn nổ, mùi thuốc súng vẫn nồng, nhưng hương vị bánh chưng đêm Giao thừa giữa rừng già đã thắp lên một ngọn lửa ấm áp, xua tan cái lạnh và nỗi sợ hãi, biến chiến trường khốc liệt thành một mái nhà chung của những người con quyết tử vì Tổ quốc.Nhiều năm sau, khi đã là một ông lão, Nam vẫn thường gói bánh chưng cho con cháu mỗi dịp Tết về. Nhưng mỗi lần chạm tay vào lớp lá xanh, trong mũi ông lại phảng phất cái mùi khói bom năm cũ. Với ông, cái vị ngon nhất của đời người không phải là sơn hào hải vị, mà là vị bánh chưng xanh ăn vội giữa mùi thuốc súng của một thời hoa lửa không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn