Bài viết

MÙI XĂNG NỒNG NẶC TRÊN VAI ÁO VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN CHÁY BỎNG

Trương Ngọc Mai

Quảng Trị17/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MÙI XĂNG NỒNG NẶC TRÊN VAI ÁO VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN CHÁY BỎNG

Mùi xăng nồng nặc xộc vào mũi, thấm đẫm qua lớp vải ba lô lót nilon, làm rát dải da lưng và vai áo của người chiến sĩ gùi nhiên liệu. Giữa cái nắng cháy da của đại ngàn Trường Sơn, gùi trên lưng vài chục lít xăng lỏng sóng sánh theo từng nhịp bước là một thử thách dường như vượt quá sức chịu đựng của con người. Nhưng những người lính vận tải năm ấy vẫn cắn răng bước tiếp, gạt đi những giọt mồ hôi cay xè đôi mắt.

Tôi nhớ ánh mắt kiên định của người chiến sĩ trẻ khi tự tay chằng buộc lại túi xăng sau lưng trước khi bước vào trọng điểm bom đạn. Họ biết rất rõ sự nguy hiểm của công việc này. Chỉ cần một mảnh bom nhỏ găm vào ba lô, một tia lửa bùng lên từ vệt ma sát, họ sẽ trở thành ngọn đuốc giữa rừng già. Nhưng họ cũng biết rằng, ở phía đỉnh dốc bên kia, những chiếc xe tải chở vũ khí đang phải nằm chờ vì cạn nhiên liệu; nếu xăng không đến kịp, cả đoàn xe sẽ trở thành mồi ngon cho máy bay địch.

Mỗi bước chân của người lính gùi xăng trên đèo cao dốc đứng là một lần thử thách bản lĩnh và tình yêu thương đồng đội. Mồ hôi họ rơi xuống đất đỏ Trường Sơn hòa lẫn với những giọt xăng rò rỉ, tạo nên một thứ mùi kỳ lạ—mùi của sự hy sinh và chí khí kiên cường. Những giọt xăng gùi bằng sức người ấy tuy thô sơ nhưng đã thắp sáng lên hy vọng, tiếp thêm năng lượng cho những đoàn xe tiến về phía Nam, lập nên những tiền đề vĩ đại cho hệ thống đường ống xăng dầu huyền thoại sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn