Mũi Xung Kích Của Đại Đội Trưởng
Mũi Xung Kích Của Đại Đội Trưởng
Mũi Xung Kích Của Đại Đội Trưởng
Đại đội trưởng Nguyễn Văn Trọng (sinh năm 1948), người con cả của một gia đình nông dân nghèo ở thôn Nặm Chắn, Lâm Thượng, đã trải qua nhiều chiến trường ác liệt. Gương mặt anh Trọng khắc khổ vì sương gió Trường Sơn và những đêm dài hành quân bí mật. Anh là chỉ huy Đại đội 7, đơn vị được giao nhiệm vụ mở đường tiến vào sân bay Biên Hòa, một mục tiêu chiến lược quan trọng của địch, nhằm chặt đứt đường rút lui của chúng.
Đêm 28 tháng 4 năm 1975, bầu trời rực lửa. Lệnh tổng công kích được phát ra. Đơn vị của Trọng phải đối mặt với một hệ thống phòng thủ kiên cố, với hàng rào thép gai nhiều lớp và hỏa lực phòng không, phòng thủ mặt đất dày đặc. Tiến độ bị chậm lại. Trọng biết rất rõ, mỗi phút chậm trễ là một cơ hội để địch củng cố lực lượng và gây thêm thương vong cho đồng đội. Anh nhớ về lời mẹ dặn dò trước ngày lên đường: "Con đi, phải nhớ mình là người Lâm Thượng, không được chùn bước."
Trọng hạ quyết tâm. Anh dẫn đầu mũi xung kích, bò sát đất trong tiếng đạn réo rắt. Khi tiếp cận được hàng rào thứ ba, anh đích thân dùng bộc phá. Tiếng nổ long trời lở đất xé toang tuyến phòng thủ. Ngay lúc đó, một ổ súng máy từ lô cốt ẩn hiện bắn ra như trút nước, ghim chặt cả đại đội. Trọng, bằng kinh nghiệm và sự gan dạ, tính toán góc bắn, ném hai quả lựu đạn chính xác, vô hiệu hóa hoàn toàn ổ đề kháng nguy hiểm đó. Một mảnh đạn văng trúng vai anh, máu thấm qua lớp áo trấn thủ. Anh cắn răng chịu đựng, không để tiếng rên rỉ thoát ra.
Với tinh thần "nhất quyết không lùi bước", Trọng là 1 trong những người đầu tiên leo lên đài quan sát của sân bay Biên Hòa trở thành động lực to lớn, kích thích toàn bộ Trung đoàn tràn vào như nước vỡ bờ. Biên Hòa thất thủ, mở toang cánh cửa phía Đông dẫn vào Sài Gòn, chứng minh lòng quả cảm và ý chí thép của người lính quê hương Yên Bái.



