MƯỜI BẢY NGÀY KHÔNG ĂN
MƯỜI BẢY NGÀY KHÔNG ĂN
MƯỜI BẢY NGÀY KHÔNG ĂN
Ngày 20/6/1867, quân Pháp tiến đánh thành Vĩnh Long. Trước tương quan lực lượng quá chênh lệch, Kinh lược đại thần Phan Thanh Giản quyết định giao thành để tránh thêm thương vong. Chỉ trong vài ngày, Vĩnh Long, An Giang và Hà Tiên lần lượt rơi vào tay Pháp.
Nhưng với Phan Thanh Giản, đó không phải là một sự kết thúc.
Ông trở về và viết sớ nhận trách nhiệm. Sau đó, ông tuyệt thực suốt 17 ngày.
Ngày qua ngày, một vị đại thần già yếu dần đi.
Người ta kể rằng ông hiểu mình không thể lấy lại những vùng đất đã mất bằng sức lực của một người.
Nhưng ông vẫn muốn trả món nợ mà ông cho rằng mình phải mang.
Đến ngày thứ mười bảy, Phan Thanh Giản uống thuốc độc và qua đời ngày 4/8/1867.
Lịch sử sau này nhìn nhận ông theo nhiều chiều khác nhau. Việc giao thành Vĩnh Long và trách nhiệm đối với sự mất ba tỉnh miền Tây vẫn là vấn đề còn được các nhà nghiên cứu tranh luận.
Nhưng giữa những trang sử đầy mất mát ấy, có một hình ảnh rất ám ảnh:
Một con người ngồi lặng đi suốt mười bảy ngày, đối diện với chính mình sau khi đất nước mất thêm một phần lãnh thổ.
Có những bi kịch lịch sử không chỉ được viết bằng tiếng súng.
Đôi khi, nó được viết bằng sự im lặng của một con người trước món nợ mà mình tự nhận.



