Mười bảy người ra trận, hai người trở về
Mười bảy người ra trận, hai người trở về
Trong những ký ức của Phan Thanh Quyết về chiến trường, có một trận đánh mà mỗi lần nhắc lại, ông vẫn không khỏi xúc động.
Đó là trận đánh sân bay Tà Cơn.
Tà Cơn từng là một căn cứ quân sự quan trọng được Mỹ xây dựng và nâng cấp ở khu vực Khe Sanh, Quảng Trị. Từ đây, nhiều hoạt động quân sự được triển khai nhằm kiểm soát khu vực chiến lược và tuyến chi viện Trường Sơn.
Đối với bộ đội đặc công, đây là một mục tiêu đặc biệt khó khăn.
Muốn đánh được mục tiêu, trước hết phải trinh sát.
Tổ trinh sát phải nhiều đêm vượt qua hệ thống hàng rào bảo vệ để điều nghiên, nắm tình hình. Phan Thanh Quyết tham gia nhiệm vụ ấy.
Trong bóng tối của chiến trường, những người lính phải tiếp cận mục tiêu từng bước một. Không thể gây tiếng động. Không thể để đối phương phát hiện. Mỗi lớp hàng rào đều là một thử thách.
Sau nhiều đêm trinh sát, phương án chiến đấu được xây dựng.
Cuối tháng 2/1971, trận đánh bắt đầu.
Phan Thanh Quyết phụ trách một mũi đột nhập sân bay. Khoảng 3 giờ sáng, khi lực lượng tiếp cận mục tiêu và hoàn thành việc đặt mìn hẹn giờ, lính tuần tra phát hiện.
Tình huống bất ngờ xảy ra.
Tiếng động và sự truy đuổi khiến đội hình bị chia cắt.
Phan Thanh Quyết phải tìm cách thoát khỏi khu vực nguy hiểm. Sau nhiều giờ vật lộn giữa đống đổ nát, ông trở về vị trí tập kết.
Nhưng ở đó không có đồng đội.
Sự im lặng của chiến trường lúc ấy còn đáng sợ hơn tiếng súng.
Ông chờ.
Hy vọng từng người sẽ trở về.
Nhưng thời gian trôi qua.
Đến gần sáng hôm sau, một đồng đội là Trần Hữu Phú, quê Quảng Xương, Thanh Hóa, mới trở về trong tình trạng mệt và đói lả.
Hai người tiếp tục chờ.
Một ngày nữa trôi qua.
Nhưng những người còn lại không trở về.
Cuối cùng, nhiệm vụ đã hoàn thành. Nhưng cái giá phải trả quá lớn: 17 người ra trận chỉ có 2 người trở về.
Phan Thanh Quyết sau này kể lại rằng đằng sau mỗi chiến công là xương máu của đồng đội.
Đó là điều mà người lính sống sót không bao giờ quên.
Chiến thắng không chỉ được đo bằng những mục tiêu bị phá hủy.
Chiến thắng còn được viết bằng những cái tên của những người đã nằm lại.
Đối với Phan Thanh Quyết, từ ngày hôm đó, mỗi lần bước vào một trận đánh, ông không chỉ chiến đấu cho nhiệm vụ trước mắt.
Ông còn mang theo ký ức về những người đã không trở về.
Những người đồng đội ấy trở thành một phần trong cuộc đời ông.
Và ông tự nhủ rằng những người còn sống phải tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ mà những người đã hy sinh còn dang dở.
Đó là một trong những ký ức đau đớn nhất của thời hoa lửa.
Nhưng cũng chính từ mất mát ấy, người lính hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình.



