Bài viết

MƯỜI BẢY TUỔI – NGƯỜI LÍNH LÊN ĐƯỜNG

Cựu chiến binh Lê Khoa Điểm

Thanh Hóa15/09/2026Xã Minh Sơn (Xã Minh Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MƯỜI BẢY TUỔI – NGƯỜI LÍNH LÊN ĐƯỜNG

Có những cuộc chia tay diễn ra khi người ta đã đủ trưởng thành để hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “lên đường”. Nhưng cũng có những cuộc chia tay xảy ra khi tuổi đời còn rất trẻ, khi trước mắt vẫn là cả một khoảng trời tuổi học trò, vậy mà người con trai đã phải khoác ba lô, rời mái nhà thân thuộc để bước vào quân ngũ.

Lê Khoa Điểm là một người lính như thế. Ông sinh tháng 3 năm 1958, quê ở thôn Bốt, xã Minh Sơn, Thanh Hóa. Tháng 3 năm 1975, khi vừa tròn mười bảy tuổi, ông lên đường nhập ngũ.

Mười bảy tuổi! Cái tuổi mà hôm nay, nhiều người vẫn còn được cha mẹ chăm lo từng bữa ăn, từng giấc ngủ; cái tuổi còn trong veo những ước mơ của tuổi trẻ. Nhưng với chàng trai quê Minh Sơn ngày ấy, tuổi mười bảy lại mở đầu bằng một hành trình đặc biệt – hành trình của người lính.

Có lẽ chẳng ai có thể quên được ngày mình rời quê hương.

Với Lê Khoa Điểm, đó là tháng 3 năm 1975. Từ thôn Bốt, người thanh niên mười bảy tuổi mang theo hành trang giản dị của một người lính mới. Phía sau là mái nhà thân thuộc, là người thân, là con đường làng đã gắn bó với tuổi thơ. Phía trước là quân ngũ – một thế giới hoàn toàn khác, nơi những chàng trai trẻ phải học cách sống kỷ luật, tự lập và trưởng thành. Không ai biết trước những ngày tháng phía trước sẽ như thế nào. Chỉ biết rằng đất nước cần những người trẻ. Và người thanh niên Lê Khoa Điểm đã lên đường. Không phải vì tuổi đời đã đủ lớn. Không phải vì đã trải qua nhiều năm tháng cuộc sống. Mà đơn giản bởi trong những năm tháng ấy, lên đường là trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương, đất nước.

Ông được biên chế vào E273 – F34, Quân đoàn 4. Từ đây, chàng trai mười bảy tuổi bắt đầu học những bài học đầu tiên của đời lính. Quân đội không giống mái nhà. Ở đó, mọi việc đều có giờ giấc, có kỷ luật, có nhiệm vụ. Những người lính trẻ phải học cách tự chăm sóc bản thân, học cách chịu đựng gian khổ, học cách hoàn thành nhiệm vụ và quan trọng hơn cả là học cách sống vì tập thể.

Tuổi mười bảy vốn còn non nớt. Nhưng môi trường quân ngũ không cho phép người lính mãi là một cậu bé. Mỗi ngày qua đi, người lính trưởng thành thêm một chút. Một buổi tập giúp đôi chân thêm cứng cáp. Một ngày xa nhà giúp lòng người thêm mạnh mẽ. Một lần cùng đồng đội vượt qua khó khăn giúp hiểu hơn giá trị của tình đồng chí. Và từng nhiệm vụ được hoàn thành giúp người lính hiểu rằng mình đã thực sự bước vào một cuộc đời mới.

Từ tháng 3 năm 1975 đến tháng 8 năm 1979 là hơn bốn năm. Hơn bốn năm ấy chính là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Người ta thường nhớ tuổi thanh xuân bằng những cuộc vui, những ước mơ, những mối tình đầu. Còn với Lê Khoa Điểm, tuổi thanh xuân được ghi dấu bằng màu xanh áo lính. Mười bảy tuổi nhập ngũ. Hai mươi mốt tuổi xuất ngũ. Bốn năm của tuổi trẻ đã được ông dành cho quân đội. Nhìn vào những con số ấy, ta mới thấy sự trưởng thành của một thế hệ. Họ không có nhiều thời gian để lựa chọn cho riêng mình. Khi quê hương, đất nước cần, họ lên đường. Khi nhiệm vụ gọi tên, họ có mặt. Và khi gian khó đến, họ học cách vượt qua. Đó là một vẻ đẹp rất riêng của người lính.

Tháng 8 năm 1979, sau hơn bốn năm trong quân ngũ, Lê Khoa Điểm xuất ngũ.

Người thanh niên mười bảy tuổi ngày nào trở về khi đã hai mươi mốt. Bốn năm không quá dài nếu nhìn trên dòng thời gian của một đời người. Nhưng với một người lính, đó là cả một quãng đời. Bốn năm đủ để một chàng trai trưởng thành. Ngày trở về, ông không còn là chàng trai mười bảy tuổi của thôn Bốt nữa. Ông trở về với bản lĩnh của một người lính. Màu áo có thể cởi, phẩm chất người lính thì ở lại Người lính có thể rời quân ngũ. Nhưng quân ngũ không bao giờ hoàn toàn rời khỏi con người họ. Và tình cảm với những người từng cùng mình sống, học tập, rèn luyện trong những năm tháng tuổi trẻ cũng còn đó.

Bởi vậy, khi nhìn lại cuộc đời Lê Khoa Điểm, điều khiến người ta xúc động không chỉ là ông đã từng mặc áo lính. Mà là ông đã khoác màu áo ấy khi mới mười bảy tuổi. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã biết đặt trách nhiệm chung lên trên cuộc sống riêng. Tuổi trẻ còn rất dài phía trước nhưng đã sẵn sàng dành một phần thanh xuân cho đất nước. Đó chính là hình ảnh đẹp của một thế hệ.

Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những người sinh ra trong hòa bình có thể khó hình dung được một chàng trai mười bảy tuổi đã nghĩ gì khi khoác ba lô rời quê. Có lẽ khi ấy ông cũng có những băn khoăn, lo lắng. Có lẽ cũng nhớ nhà. Có lẽ cũng có những ước mơ riêng. Nhưng cuối cùng, ông vẫn bước đi.

Bởi có những thời điểm trong lịch sử, tuổi trẻ không chỉ được tính bằng những năm tháng mình sống cho bản thân. Tuổi trẻ còn được đo bằng những gì mình sẵn sàng cống hiến. Lê Khoa Điểm đã có một tuổi trẻ như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI BẢY TUỔI – NGƯỜI LÍNH LÊN ĐƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa