Mười bảy tuổi và con đường Trường Sơn
Năm ấy, Nguyễn Đăng Giáp mới mười bảy tuổi.
Trong tay chàng trai quê Nghệ An là giấy gọi nhập học Trường Đại học Mỏ - Địa chất. Một cánh cửa đại học đang mở ra trước mắt.
Nhưng rồi giấy gọi nhập ngũ đến.
Giáp chọn lên đường.
Chàng trai mười bảy tuổi trở thành người lính lái xe. Con đường phía trước không còn là giảng đường, mà là Trường Sơn, là những cung đường đầy hiểm nguy như đường 20, đèo Phu La Nhích, cua chữ A, ngầm Ta Lê...
Có lẽ ngày ấy, anh chưa thể biết cuộc đời mình rồi sẽ đi qua những đâu.
Chỉ biết rằng phía trước có đồng đội.
Có những chuyến xe phải đến nơi.
Và có một con đường không được phép dừng lại.
Nhiều năm sau, khi đã trở thành Anh hùng Lao động, Đại tá và một người đứng đầu doanh nghiệp, Nguyễn Đăng Giáp vẫn viết về những năm tháng ấy.
Không phải để kể rằng mình đã từng gian khổ thế nào.
Mà để nhớ những người đã đi cùng mình.
Bởi có những con đường chỉ đi qua một lần trong đời, nhưng dấu chân của tuổi mười bảy thì ở lại mãi.


