MƯỜI BỐN NĂM SAU NGÀY THỐNG NHẤT
Ngày đất nước thống nhất không phải là ngày ông Nguyễn Văn Kiệm kết thúc cuộc đời quân ngũ.

Ngày đất nước thống nhất không phải là ngày ông Nguyễn Văn Kiệm kết thúc cuộc đời quân ngũ.
Sau khi chiến tranh kết thúc, theo sự phân công của lãnh đạo, ông vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội. Những năm tháng quân ngũ vì thế kéo dài thêm nhiều năm, cho đến năm 1989 ông mới chính thức trở về hẳn với gia đình.
Mười bốn năm từ sau ngày đất nước thống nhất đến khi rời quân ngũ là một khoảng thời gian dài trong cuộc đời một con người.
Nếu trước đó, tuổi trẻ của ông gắn với chiến tranh và những chuyến xe vận chuyển lương thực, thì sau ngày thống nhất, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong quân đội giữa một hoàn cảnh hoàn toàn khác.
Đất nước đã hòa bình, nhưng người lính vẫn còn những nhiệm vụ phải hoàn thành.
Đối với ông Kiệm, quân đội đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc đời. Từ những năm tháng chiến tranh cho đến thời kỳ sau ngày thống nhất, ông vẫn tiếp tục gắn bó với đơn vị và thực hiện nhiệm vụ theo sự phân công.
Trong khoảng thời gian ấy, cuộc sống gia đình cũng có những khó khăn riêng. Gia đình đông người, có người đau ốm, kinh tế thiếu thốn. Những bữa ăn phải có khoai, có sắn thay cơm là một phần ký ức về những năm tháng khó khăn đó.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Vì vậy, cuộc đời người lính không chỉ có những năm tháng chiến đấu.
Sau tiếng súng là những năm tháng tiếp tục công tác, tiếp tục gánh vác trách nhiệm và chờ đến ngày có thể trở về hẳn với gia đình.
Đến năm 1989, ông Kiệm mới chính thức rời quân ngũ và trở về nhà.
Sau nhiều năm gắn bó với quân đội, lần trở về này đánh dấu một bước chuyển lớn trong cuộc đời ông. Từ một người lính, ông bước vào một cuộc sống khác – cuộc sống của một người chồng, người cha và sau này là người ông trong gia đình.
Nhìn lại quãng thời gian ấy, có thể thấy quân đội đã chiếm một phần rất lớn trong cuộc đời ông. Tuổi trẻ ông dành cho những năm tháng chiến tranh. Những năm sau ngày thống nhất tiếp tục được dành cho nhiệm vụ trong quân đội.
Đến khi trở về hẳn, ông đã mang theo một hành trang đặc biệt: những ký ức về chiến tranh, những người đồng đội, những năm tháng phục vụ và cả những trải nghiệm của một đời quân ngũ.
Mười bốn năm sau ngày đất nước thống nhất có thể không phải là những năm tháng được nhắc đến nhiều nhất khi kể về chiến tranh. Nhưng đó lại là một phần quan trọng trong cuộc đời người lính.
Bởi với họ, phục vụ đất nước không chỉ là những ngày tháng cầm súng giữa chiến trường.
Ngay cả khi chiến tranh đã kết thúc, họ vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình.
Và chỉ đến năm 1989, sau nhiều năm cống hiến, ông Kiệm mới thực sự trở về với cuộc sống gia đình.
Một chặng đường quân ngũ dài đã khép lại, để mở ra một chặng đường mới – chặng đường của cuộc sống đời thường bên gia đình và những người thân yêu.



