Bài viết

MƯỜI BÔNG HOA BẤT TỬ Ở NGÃ 3 ĐỒNG LỘC

Những năm 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, Ngã ba Đồng Lộc trở thành một “tọa độ lửa” đúng nghĩa. Đây là điểm giao thông huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Chính vì vậy, không quân Mỹ tập trung đánh phá dữ dội nơi này, với mục tiêu cắt đứt con đường chi viện. Bom đạn trút xuống ngày đêm. Mặt đất bị cày xới thành vô số hố sâu. Có những ngày, hàng trăm quả bom rơi xuống chỉ trong vài giờ. Khói bụi, đất đá và tiếng nổ trở thành âm th

Gia Lai10/05/2026NGUYỄN PHÙNG THỊ THANH NHÃ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, Ngã ba Đồng Lộc trở thành một “tọa độ lửa” đúng nghĩa. Đây là điểm giao thông huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Chính vì vậy, không quân Mỹ tập trung đánh phá dữ dội nơi này, với mục tiêu cắt đứt con đường chi viện. Bom đạn trút xuống ngày đêm. Mặt đất bị cày xới thành vô số hố sâu. Có những ngày, hàng trăm quả bom rơi xuống chỉ trong vài giờ. Khói bụi, đất đá và tiếng nổ trở thành âm thanh quen thuộc. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, một tiểu đội thanh niên xung phong gồm 10 cô gái trẻ đã được giao nhiệm vụ giữ cho con đường luôn thông suốt. Tiểu đội ấy do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng. Chị sinh năm 1944, lớn lên trong một gia đình nghèo ở Hà Tĩnh. Từ nhỏ, chị đã quen với gian khó, với ruộng đồng và những mùa bão lũ. Khi đất nước bước vào chiến tranh, chị không ngần ngại xung phong tham gia lực lượng thanh niên xung phong, mang theo quyết tâm góp sức mình cho Tổ quốc. Dưới sự dẫn dắt của chị Tần, tiểu đội gồm những cô gái tuổi đời còn rất trẻ – có người mới 17, 18 tuổi. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng cùng chung một lý tưởng. Công việc của họ là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua, đảm bảo mạch máu giao thông không bị tắc nghẽn. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Mỗi lần máy bay Mỹ xuất hiện, họ phải nhanh chóng ẩn nấp. Nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, họ lại lập tức lao ra mặt đường. Có khi đất còn nóng, khói còn bốc lên nghi ngút, họ đã bắt đầu cuốc xẻng, lấp từng hố bom, kéo từng tảng đá. Ban ngày tránh bom, ban đêm làm việc – đó là nhịp sống quen thuộc của họ. Những đêm không trăng, dưới ánh đèn dầu leo lét hoặc ánh sao mờ, họ vẫn miệt mài làm việc. Mồ hôi hòa lẫn với đất, với bụi, nhưng không ai than vãn. Dù sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, họ vẫn giữ được sự lạc quan đáng kinh ngạc. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, họ hát cho nhau nghe, kể chuyện về quê nhà, về gia đình. Có người mơ sau chiến tranh sẽ đi học, có người muốn trở về làm ruộng, có người chỉ mong được sống một cuộc đời bình yên. Riêng Võ Thị Tần, chị không chỉ là người chỉ huy mà còn như một người chị cả. Chị luôn quan tâm, động viên từng người trong tiểu đội. Khi có ai mệt mỏi hay sợ hãi, chị là người đứng ra trấn an, tiếp thêm sức mạnh. Có một bức thư nổi tiếng chị gửi về cho mẹ, trong đó chị viết rằng: nếu phải hy sinh, chị vẫn tự hào vì đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Những dòng chữ giản dị ấy sau này khiến bao người xúc động, bởi nó thể hiện tinh thần của cả một thế hệ. Ngày 24 tháng 7 năm 1968, như bao ngày khác, máy bay Mỹ lại đến ném bom xuống Ngã ba Đồng Lộc. Sau đợt bom đầu tiên, tiểu đội của chị Tần nhận lệnh ra san lấp hố bom để chuẩn bị cho xe qua. Các cô nhanh chóng lao ra mặt đường. Người cuốc, người xẻng, người gánh đất. Họ làm việc khẩn trương, bởi từng phút từng giây đều quan trọng. Khi công việc gần hoàn tất, bất ngờ một đợt bom mới ập xuống. Tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian. Đất đá tung lên mù mịt. Một quả bom rơi trúng ngay khu vực các cô đang làm việc. Trong khoảnh khắc ấy, không ai kịp chạy. Khi đồng đội tìm đến, tất cả 10 cô gái đã nằm lại dưới lớp đất đá. Họ hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, người lớn nhất chỉ 24 tuổi, người nhỏ nhất mới 17. Sự hy sinh của họ đã gây chấn động mạnh mẽ. Không chỉ là mất mát, đó còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất. Con đường tại Ngã ba Đồng Lộc vẫn được thông suốt, những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh vào chiến trường. Sau chiến tranh, Ngã ba Đồng Lộc trở thành một di tích lịch sử. Người dân từ khắp nơi đến đây để tưởng niệm 10 cô gái thanh niên xung phong – trong đó có Võ Thị Tần. Những nén hương được thắp lên không chỉ để tri ân, mà còn để nhắc nhớ về một thời kỳ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng. Câu chuyện về Võ Thị Tần và đồng đội không chỉ là câu chuyện của riêng họ. Đó là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong “thời hoa lửa” – những con người đã dám sống, dám hy sinh vì lý tưởng lớn lao. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp thực hiện những ước mơ riêng. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Và trong ký ức của dân tộc, họ mãi mãi là những “bông hoa bất tử” nở giữa lửa đạn chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI BÔNG HOA BẤT TỬ Ở NGÃ 3 ĐỒNG LỘC | Câu chuyện thời hoa lửa