MƯỜI BÔNG HOA BẤT TỬ Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
MƯỜI BÔNG HOA BẤT TỬ Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Chiều mùa hè năm ấy, Ngã ba Đồng Lộc vẫn rung chuyển bởi tiếng bom gào rít. Con đường vận tải chiến lược Trường Sơn phải thông suốt, và những cô gái thanh niên xung phong tuổi chỉ mười tám đôi mươi vẫn ngày ngày bám trụ nơi “túi bom” khốc liệt nhất miền Trung. Giữa khói bụi bom đạn, họ vẫn gọi nhau bằng những cái tên thân thương: Hà, Xuân, Cúc, Hường, Nhỏ, và những người bạn còn lại – mười bông hoa tuổi xuân tươi đẹp.
Mỗi ngày, các cô lại chạy như lao vào lửa để san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Mồ hôi hòa trong đất đỏ, tiếng cười vẫn giòn tan giữa những phút nghỉ hiếm hoi. Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu: chỉ cần các chị đứng vững, con đường chi viện sẽ không bao giờ tắt.
Chiều 24 tháng 7 năm 1968, khi một đoàn xe sắp đi qua, các cô lại xuống hố bom làm nhiệm vụ. Bầu trời bỗng tối sầm, tiếng động cơ máy bay vang rền. Một loạt bom trút xuống đúng vị trí các cô đang làm việc. Khói bụi phủ kín Ngã ba Đồng Lộc. Đồng đội chạy đến đào bới trong tuyệt vọng… nhưng tất cả đã nằm lại dưới lớp đất đá, giữa tuổi xuân đẹp nhất của đời người.
Mười cô gái, mười số phận, mười giấc mơ còn dang dở – họ ra đi để giữ cho con đường sự sống luôn sáng, giữ cho những chuyến xe ra trận kịp thời, giữ cho Tổ quốc đứng vững trong khói lửa chiến tranh.
Hôm nay, giữa ngút ngàn xanh của rừng thông Đồng Lộc, người ta vẫn nghe như đâu đó tiếng cười của mười cô gái. Họ hóa thành bất tử – những bông hoa của lòng dũng cảm, của tuổi trẻ dâng hiến trọn vẹn cho đất nước.



