Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, khi cả đất nước chìm trong khói lửa, có một nơi mà mỗi tấc đất đều in dấu bom đạn, mỗi nhịp thở đều gắn với sự sống còn của Tổ quốc. Nơi ấy là Ngã ba Đồng Lộc – “yết hầu giao thông” trên tuyến đường Trường Sơn huyết mạch.
Ngã ba Đồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) là điểm giao cắt quan trọng, nơi hàng vạn chuyến xe chở vũ khí, lương thực từ hậu phương miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì vậy, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Bom trút xuống ngày đêm, đất đá bị cày xới, cây rừng cháy trụi. Nhưng con đường ấy chưa bao giờ bị tắc, bởi luôn có những con người sẵn sàng lấy thân mình giữ đường thông suốt. Giữa mưa bom bão đạn ấy là tiểu đội mười nữ thanh niên xung phong, tuổi đời chỉ từ mười bảy đến hai mươi hai. Các chị làm nhiệm vụ san lấp hố bom, phá bom nổ chậm, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày bom nổ, ban đêm các chị lại ra đường, tay cuốc tay xẻng, miệng vẫn cười nói lạc quan. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom dữ dội, tiểu đội nhận lệnh ra hiện trường làm đường cho đoàn xe kịp giờ hành quân. Khi các chị vừa trú ẩn trong hầm chữ A thì loạt bom cuối cùng trút xuống. Đất đá sập xuống, chôn vùi cả tiểu đội. Khi đồng đội đào được hầm lên, cả mười cô gái đã nằm lại trong lòng đất mẹ. Người trẻ nhất mới mười bảy tuổi, người lớn nhất cũng chưa kịp sống trọn tuổi xuân. Trên tay các chị vẫn còn cuốc xẻng, những vật dụng quen thuộc của một thời hoa lửa. Sự hy sinh của mười nữ thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là mất mát đau thương, mà còn là biểu tượng rực sáng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Máu của các chị đã hòa vào đất đỏ Trường Sơn, đổi lấy những đoàn xe ra tiền tuyến, đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Hôm nay, Ngã ba Đồng Lộc không còn tiếng bom rơi, chỉ còn gió thổi qua hàng thông xanh và tiếng chuông tưởng niệm ngân vang. Nhưng mỗi khi nhắc đến nơi này, lịch sử như sống dậy, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời hoa lửa oanh liệt, về những con người bình dị đã viết nên trang sử bất tử bằng chính cuộc đời mình. Mười cô gái năm xưa đã hóa thành mười bông hoa bất tử – mãi mãi tỏa hương trong lòng dân tộc Việt Nam.