Cựu Thanh niên xung phong

MƯỜI BÔNG HOA BẤT TỬ Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ngày 24/7/1968, khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo đảm giao thông cho các đoàn xe ra tiền tuyến, mười nữ Thanh niên xung phong của Tiểu đội 4 đã anh dũng hy sinh. Họ đều ở độ tuổi mười bảy đến hai mươi bốn – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Lâm Đồng17/07/2026Nguyễn Văn Lộc (xã Trà Tân)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những địa danh chỉ cần nhắc tên thôi cũng khiến lòng người lặng lại.

Ngã ba Đồng Lộc là một nơi như thế.

Năm 1968, nơi đây là huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến.

Ngày nào cũng có hàng trăm chuyến xe chở lương thực, vũ khí và bộ đội đi qua.

Chính vì vậy, máy bay Mỹ đánh phá Đồng Lộc vô cùng ác liệt.

Có ngày chúng ném hàng trăm quả bom xuống chỉ trong vài giờ.

Đất đá chưa kịp lắng thì những người Thanh niên xung phong lại lao ra san đường.

Trong Tiểu đội 4 của chúng tôi có mười chị em.

Người lớn tuổi nhất mới hai mươi bốn.

Người nhỏ nhất chỉ mười bảy tuổi.

Ai cũng trẻ.

Ai cũng mang trong mình những ước mơ rất đỗi bình dị.

Có người chuẩn bị cưới.

Có người còn chưa một lần mặc áo dài.

Có người vẫn giữ lá thư của mẹ trong túi áo.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968.

Sau nhiều đợt bom, con đường lại bị cày xới.

Tiểu đội nhận lệnh khẩn trương san lấp để đoàn xe đêm kịp hành quân.

Mười chị em cầm cuốc, xẻng chạy ra hiện trường.

Không ai nghĩ đó là lần cuối cùng họ làm nhiệm vụ.

Khoảng 16 giờ, máy bay địch quay trở lại.

Tiếng bom rung chuyển cả núi rừng.

Một quả bom rơi ngay miệng hầm trú ẩn.

Khi đồng đội chạy đến...

Cả mười chị em đã mãi mãi nằm lại dưới lớp đất đỏ Đồng Lộc.

Không ai bỏ vị trí.

Không ai lùi bước.

Các chị ra đi khi nhiệm vụ vẫn còn dang dở.

Nhưng chính sự hy sinh ấy đã giữ cho tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt.

Đêm hôm đó, đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh vào chiến trường.

Đất nước thống nhất.

Nhiều năm sau, chúng tôi trở lại Đồng Lộc.

Con đường ngày nào giờ rộng mở.

Xe cộ nối nhau qua lại.

Tiếng bom đã lùi xa.

Chỉ còn tiếng chuông ngân nơi khu mộ của mười cô gái.

Mỗi lần đứng trước mười ngôi mộ nằm cạnh nhau, tôi lại tự hỏi:

Nếu còn sống...

Có lẽ hôm nay họ đã là những người mẹ, người bà.

Có người đã có cháu nội, cháu ngoại.

Nhưng tuổi xuân của các chị mãi mãi dừng lại giữa mùa hè năm 1968.

Các chị không để lại những công trình lớn lao.

Nhưng đã để lại cho dân tộc một bài học lớn về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến.

Đó là điều sẽ còn sống mãi cùng non sông đất nước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn