MƯỜI BÔNG HOA TRẮNG – CÂU CHUYỆN VỀ MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc trong những năm tháng chiến tranh, người ta thường nhớ đến một vùng đất đầy nắng gió, nơi những đoàn xe từ hậu phương nối nhau tiến về phía Nam. Con đường ấy từng được gọi là “tọa độ lửa” bởi máy bay địch thường xuyên đánh phá nhằm cắt đứt tuyến giao thông chiến lược.
Giữa nơi bom đạn khốc liệt ấy có những cô gái tuổi đời còn rất trẻ. Họ thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55. Người lớn tuổi nhất mới ngoài hai mươi, người nhỏ tuổi nhất còn chưa đầy hai mươi.
Trong số họ có Võ Thị Tần, người nữ tiểu đội trưởng quê ở Hà Tĩnh. Tần và các đồng đội làm nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho xe qua.
Công việc tưởng như đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm. Máy bay vừa đánh phá xong, các cô phải lập tức ra đường. Hố bom lớn thì dùng cuốc, xẻng đào đất lấp lại. Đất đá vừa được san phẳng, một trận bom khác có thể lại biến con đường thành những hố sâu.
Những cô gái ấy vẫn làm việc.
Họ làm việc không chỉ vì mệnh lệnh mà còn bởi phía sau con đường là những đoàn xe chở lương thực, thuốc men, vũ khí và những người lính đang hướng về chiến trường.
Có những phút nghỉ hiếm hoi, họ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà. Người nhớ mẹ, người nhớ cha, người nhớ một người bạn trai đang ở chiến trường. Những ước mơ của tuổi trẻ vẫn ở đó: một mái nhà, một gia đình, những ngày được đi học hoặc làm việc bình thường.
Nhưng chiến tranh không cho họ nhiều thời gian để nghĩ về tương lai.
Ngày 24/7/1968, khi đang làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc, mười cô gái đã hy sinh trong một trận bom.
Sự hy sinh ấy khiến cả đất nước đau thương.
Người ta nhớ tên từng người: Võ Thị Tần, Nguyễn Thị Xuân, Nguyễn Thị Nhỏ, Nguyễn Thị Hường, Dương Thị Xuân, Võ Thị Hà, Trần Thị Hường, Trần Thị Hường, Nguyễn Thị Xanh và Vương Thị Hương.
Họ nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhiều năm sau chiến tranh, Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành địa chỉ đỏ để các thế hệ tìm về. Những người đến đây không chỉ nhìn thấy một di tích mà còn cảm nhận được câu chuyện về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Mười cô gái không có cơ hội bước tiếp trên con đường mình đã góp sức giữ gìn. Nhưng con đường ấy đã đi vào lịch sử.
Mỗi năm, khi tháng Bảy trở về, hương hoa lại được dâng lên trước phần mộ mười nữ thanh niên xung phong.
Trong sự tĩnh lặng của Ngã ba Đồng Lộc hôm nay, người ta càng hiểu rằng hòa bình không phải món quà tự nhiên mà có.
Nó được xây dựng từ tuổi trẻ, niềm tin và sự hy sinh của những con người như mười cô gái năm xưa.
Và có lẽ câu chuyện đẹp nhất về họ không phải là câu chuyện về cái chết, mà là câu chuyện về mười tuổi trẻ đã sống có ý nghĩa đến tận giây phút cuối cùng.



