MƯỜI BÔNG HOA TRÊN TUYẾN LỬA
Câu chuyện kể về 10 cô gái mở đường tại Ngã ba Đồng Lộc, đã không tiếc tuổi trẻ, máu xương xung phong mở đường để những đoàn xe được tiếp bước vào giải phóng miền nam, thống nhất đất nước
MƯỜI BÔNG HOA TRÊN TUYẾN LỬA
Năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là “yết hầu” của tuyến chi viện Trường Sơn. Ngày nào cũng vậy, bom Mỹ trút xuống như mưa. Đất đá bị cày nát. Đường vừa vá xong, vài phút sau lại bị đánh sập. Nhưng nếu con đường tắc, xe không qua được, chiến trường sẽ thiếu đạn, thiếu gạo. Vì thế, có một tiểu đội đặc biệt được giao nhiệm vụ ở đây. Họ là mười cô gái tuổi mười tám, đôi mươi. Người nhỏ nhất mới mười bảy. Tiểu đội trưởng là Võ Thị Tần – gan dạ, cứng rắn, nhưng rất thương đồng đội. Công việc mỗi ngày của họ là:
– Lấp hố bom
– San đường
– Dẫn xe qua trọng điểm
– Gỡ bom nổ chậm
Ban ngày làm. Ban đêm cũng làm.Bom vừa dứt là lao ra. Có hôm, đất đá còn nóng bỏng, có lần, mảnh bom sượt qua tóc, có người khóc vì sợ. Nhưng không ai bỏ vị trí. Ngày 24/7/1968, địch ném bom dữ dội chưa từng có. Hết loạt này đến loạt khác. Cả ngã ba chìm trong khói lửa. Buổi chiều, sau một đợt bom lớn, tiểu đội ra kiểm tra đường để chuẩn bị cho xe qua ban đêm. Vừa lúc ấy… Một quả bom xuyên phá rơi xuống. Không kịp tránh, không kịp chạy.Một tiếng nổ long trời làm cả quả đồi rung chuyển. Khi khói tan… Mười cô gái đã nằm lại dưới lòng đất. Không ai còn sống. Trong hầm trú ẩn, người ta tìm thấy cuốn sổ tay còn dang dở của Võ Thị Tần. Trang cuối viết:
“Nếu phải hy sinh, chúng tôi cũng không tiếc.
Chỉ mong con đường này luôn thông suốt.”
Lời viết chưa khô mực, người đã hóa bất tử. Sau ngày ấy, xe vẫn qua Đồng Lộc. Hàng ngàn chuyến. Hàng vạn tấn hàng. Góp phần làm nên ngày toàn thắng.
Còn mười cô gái…
“ Họ nằm lại tuổi xuân.
Nằm lại tiếng cười.
Nằm lại những ước mơ chưa kịp lớn.
Nhưng tên họ sống mãi trong lòng dân tộc.
Như mười bông hoa bất tử giữa bom đạn’’.



