MƯỜI CHÍN TUỔI VÀ TRẬN ĐÁNH TRÊN CẦU LONG BIÊN
Đêm 19 tháng 12 năm 1946, Hà Nội bước vào những giờ phút đầu tiên của Toàn quốc kháng chiến. Trong thành phố, tiếng súng vang lên khi quân và dân Hà Nội đồng loạt chiến đấu chống thực dân Pháp.
Tại khu vực cầu Long Biên, một chàng trai mới 19 tuổi đang làm nhiệm vụ. Anh là Vũ Văn Hoan, một chiến sĩ thuộc lực lượng Vệ quốc đoàn.
Cầu Long Biên khi ấy là tuyến giao thông đặc biệt quan trọng nối Hà Nội với các vùng phía Bắc. Nếu giữ được cây cầu, quân Pháp sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc đưa quân và vũ khí vào thành phố.
Đêm ấy, Vũ Văn Hoan cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Họ không có những khẩu pháo lớn hay vũ khí hiện đại. Nhưng họ hiểu rằng mình phải giữ vị trí càng lâu càng tốt để các đơn vị khác có thời gian chuẩn bị.
Đạn pháo liên tục dội xuống. Những người lính lần lượt ngã xuống. Vũ Văn Hoan vẫn bám trụ.
Đến khi bị thương nặng, anh vẫn tiếp tục chiến đấu. Người đồng đội bên cạnh tìm cách đưa anh ra khỏi vị trí nguy hiểm, nhưng Hoan từ chối. Anh hiểu rằng nếu rời vị trí, quân Pháp có thể nhanh chóng vượt qua.
Một người lính mới 19 tuổi đã ở lại.
Sau trận chiến, Vũ Văn Hoan hy sinh.
Anh không kịp nhìn thấy những năm tháng kháng chiến tiếp theo. Không kịp chứng kiến chiến thắng Điện Biên Phủ. Càng không kịp nhìn thấy ngày Hà Nội hoàn toàn được giải phóng.
Nhưng sự hy sinh của những người lính trẻ như Hoan đã góp phần giữ chân quân Pháp trong những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến, tạo điều kiện để các lực lượng của ta rút khỏi Hà Nội và chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài.
Nhiều năm sau, tên tuổi của những chiến sĩ đã chiến đấu trên cầu Long Biên được nhắc lại trong lịch sử Hà Nội như một phần ký ức về 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thủ đô.
Cây cầu ngày nay vẫn nằm đó, những đoàn tàu vẫn chạy qua sông Hồng.
Chỉ có những người lính trẻ năm xưa đã mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Họ không giữ được tuổi trẻ cho riêng mình. Nhưng họ đã dùng tuổi trẻ ấy để giữ một phần Hà Nội trong những ngày thành phố đứng trước thử thách sinh tử.



