Bài viết

Mười cô gái Đồng Lộc – Một ngày, mười tuổi xuân

Ngày 24/7/1968, mười nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 đã hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc khi đang làm nhiệm vụ. Câu chuyện không tập trung vào một cá nhân mà kể về cả mười cô gái – mười cuộc đời, mười tuổi trẻ cùng nằm lại trên tuyến lửa. Đây là câu chuyện phù hợp để khép lại tuyển tập về Hà Tĩnh thời hoa lửa.

Hà Tĩnh25/08/2026Xã Lộc Hà (Xã Lộc Hà)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mười cô gái Đồng Lộc – Một ngày, mười tuổi xuân

Có những ngày được ghi nhớ bằng một con số.

24/7/1968.

Ngày ấy, tại Ngã ba Đồng Lộc, mười cô gái của Tiểu đội 4 đã hy sinh.

Mười cái tên.

Mười cuộc đời.

Mười tuổi trẻ.

Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả đã dừng lại.

Trước ngày hôm ấy, họ vẫn là những cô gái trẻ.

Họ cùng nhau làm nhiệm vụ trên tuyến đường.

Cùng sửa đường.

Cùng lấp hố bom.

Cùng đối mặt với máy bay địch.

Và cùng chia sẻ những ngày tháng khốc liệt của chiến tranh.

Đồng Lộc khi ấy là một trọng điểm giao thông.

Nếu con đường bị cắt, những đoàn xe sẽ không thể đi qua.

Vì vậy, sau mỗi trận bom, những cô gái lại ra đường.

Họ mang theo cuốc, xẻng và những dụng cụ đơn giản.

Không có những vũ khí hiện đại.

Nhưng họ có nhiệm vụ.

Và họ phải hoàn thành nhiệm vụ ấy.

Ngày 24/7, mười cô gái tiếp tục công việc.

Không ai biết đó sẽ là ngày cuối cùng.

Bom rơi xuống.

Đất đá vùi lấp.

Mười cô gái hy sinh.

Tin dữ lan đi.

Đồng đội đau đớn.

Gia đình chờ đợi.

Nhưng những người con gái ấy đã không trở về.

Điều khiến câu chuyện Đồng Lộc trở nên đặc biệt là thời gian.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Nhưng tên tuổi của họ vẫn được nhắc lại.

Mỗi năm, rất nhiều người tìm về nơi này.

Có những đoàn học sinh.

Có những cựu chiến binh.

Có những gia đình.

Có những người trẻ chưa từng trải qua chiến tranh.

Họ đứng trước mười ngôi mộ.

Đọc từng cái tên.

Và nhận ra rằng mỗi cái tên ấy từng là một con người.

Mười cô gái không phải những nhân vật bước ra từ truyền thuyết.

Họ là những người trẻ bằng xương bằng thịt.

Họ từng có cha mẹ.

Có anh chị em.

Có bạn bè.

Có những ước mơ riêng.

Nhưng chiến tranh đã lấy đi tương lai của họ.

Đổi lại, thế hệ sau có được một điều quý giá: hòa bình.

Vì vậy, câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc không nên chỉ được kể bằng những con số về bom đạn.

Cũng không nên chỉ kể bằng những lời ca ngợi.

Điều quan trọng nhất là phải nhớ rằng họ đã từng là những người trẻ.

Tuổi trẻ của họ đã dừng lại.

Để tuổi trẻ của những người sau này được tiếp tục.

Ngày nay, khi đứng ở Đồng Lộc, có thể không còn tiếng bom.

Không còn những đoàn xe quân sự nối dài.

Không còn những cô gái đứng giữa hố bom.

Nhưng ký ức vẫn còn.

Và những cái tên vẫn còn.

Mười cô gái Đồng Lộc đã gửi lại tuổi xuân ở một vùng đất từng là “tọa độ lửa”. Họ không thể nhìn thấy ngày đất nước hòa bình, nhưng chính sự hy sinh của họ đã trở thành một phần ký ức để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn