MƯỜI CÔ GÁI – MỘT KHÚC TRÁNG CA
Ngã ba Đồng Lộc là một địa danh lịch sử nổi tiếng thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc là nút giao thông chiến lược quan trọng trên tuyến đường vận chuyển chi viện cho miền Nam. Đây là nơi đế quốc Mỹ tập trung đánh phá ác liệt nhằm cắt đứt tuyến chi viện.
Ngã ba Đồng Lộc là một địa danh lịch sử nổi tiếng thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc là nút giao thông chiến lược quan trọng trên tuyến đường vận chuyển chi viện cho miền Nam. Đây là nơi đế quốc Mỹ tập trung đánh phá ác liệt nhằm cắt đứt tuyến chi viện.
Tôi từng xem một bức ảnh về Ngã ba Đồng Lộc. Trong bức ảnh ấy, mười cô gái đứng cạnh nhau, nở những nụ cười rất tươi. Nụ cười hồn nhiên, trong trẻo – như bao cô gái ở độ tuổi thanh xuân khác. Nhìn họ, tôi thấy sự sống, thấy niềm tin, thấy cả những ước mơ đang chờ phía trước.
Nhưng điều khiến tôi lặng đi là: họ không hề biết rằng… đó lại là những ngày cuối cùng của cuộc đời mình.Chiều hôm ấy, bom rơi. Tiếng nổ xé toạc không gian. Đất đá tung lên, vùi lấp tất cả. Mười con người – mười cô gái trẻ – mãi mãi nằm lại nơi mảnh đất ấy. Không kịp nói một lời chia tay. Không kịp nhắn gửi điều gì cho gia đình. Cũng không kịp thực hiện những ước mơ còn dang dở của tuổi thanh xuân. Tôi nhìn bức ảnh ấy rất lâu. Càng nhìn, tôi càng thấy họ gần gũi. Họ cũng từng như tôi – có bạn bè để chia sẻ, có gia đình để yêu thương, có những dự định cho tương lai. Có thể họ cũng từng cười đùa, từng mơ mộng, từng nghĩ về một cuộc sống bình yên phía trước.
Nhưng rồi, khi tổ quốc cần, họ đã lựa chọn ở lại. Ở lại nơi tuyến lửa. Ở lại nơi cái chết luôn rình rập. Ở lại để giữ cho con đường được thông suốt, để những chuyến xe, những đoàn quân không bị gián đoạn. Họ hiểu rõ nguy hiểm. Nhưng vẫn chấp nhận.Và chính điều đó làm nên sự vĩ đại.
Tôi chợt nhận ra: không phải ai sinh ra cũng trở thành anh hùng. Nhưng có những hoàn cảnh khiến con người phải lựa chọn. Và trong lựa chọn ấy, họ đã đặt lợi ích chung lên trên cuộc sống riêng của mình.
So với họ, tôi thấy mình thật may mắn. Tôi được sống trong hòa bình, được học tập, được theo đuổi ước mơ mà không phải đối diện với bom đạn. Nhưng cũng chính vì thế, tôi tự hỏi: mình đã sống xứng đáng với sự hy sinh ấy chưa?
Có những lúc, tôi từng ngại khó, từng muốn bỏ cuộc khi gặp thử thách. Nhưng nghĩ đến họ – những cô gái tuổi đời còn rất trẻ mà đã dám đối diện với cái chết – tôi thấy mình không có lý do gì để chùn bước trước những khó khăn nhỏ bé trong cuộc sống.
Từ bức ảnh ấy, tôi hiểu ra một điều giản dị mà sâu sắc: Có những con đường, dù khó khăn, vẫn cần có người bước đi. Có những nhiệm vụ, dù nguy hiểm, vẫn cần có người ở lại.
Và chính những con người âm thầm ấy đã làm nên sự bình yên cho hôm nay.
Những nụ cười trong bức ảnh năm nào đã dừng lại mãi mãi. Nhưng ý nghĩa của nó thì không bao giờ mất đi. Nó sống trong ký ức, trong lòng biết ơn, và trong chính cách mỗi chúng ta lựa chọn sống mỗi ngày.


