Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc

Những năm 1968, chiến tranh phá hoại miền Bắc bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Ngã ba Đồng Lộc -điểm giao thông quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn – ngày đêm bị bom Mỹ trút xuống nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Nhưng cũng chính tại nơi khói lửa ấy, có mười cô gái thanh niên xung phong tuổi chỉ từ mười bảy đến hai mươi, đã cùng nhau làm nên câu chuyện bất tử.

Hưng Yên30/11/2025Lớp Cao đẳng Mầm non 24A5 (Lớp Cao đẳng Mầm non 24A5)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc

Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc

Những năm 1968, chiến tranh phá hoại miền Bắc bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Ngã ba Đồng Lộc -điểm giao thông quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn – ngày đêm bị bom Mỹ trút xuống nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Nhưng cũng chính tại nơi khói lửa ấy, có mười cô gái thanh niên xung phong tuổi chỉ từ mười bảy đến hai mươi, đã cùng nhau làm nên câu chuyện bất tử.

Đội nữ thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần phụ trách. Trong đội còn có những cô gái trẻ trung, hồn nhiên như Hà Thị Xanh, Trần Thị Hường, Nguyễn Thị Xuân, Hồ Thị Cúc, Nguyễn Thị Nhỏ, Đỗ Thị Bốn, Trần Thị Rạng, Nguyễn Thị Hợi và Nguyễn Thị Hà. Họ là những cô gái mới rời ghế nhà trường, tóc còn vương mùi nắng, nhưng trái tim thì rực cháy vì Tổ quốc.

Nhiệm vụ của các cô là san lấp hố bom, sửa đường, đảm bảo cho xe vận tải ra chiến trường. Công việc ấy tưởng như đơn giản, nhưng giữa mưa bom bão đạn, nó là nhiệm vụ cận kề cái chết. Có ngày địch đánh phá hàng trăm trận, mỗi mét đường là một hố bom sâu hoắm.

Dù vậy, ở đơn vị lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Buổi tối, sau những giờ làm việc mệt nhoài, các cô quây quần bên ánh đèn dầu, hát những câu dân ca Nghệ Tĩnh, hay đùa vui chuyện nhà, chuyện quê. Giữa chiến tranh dữ dội, họ vẫn giữ nguyên sự hồn nhiên của tuổi trẻ.

Ngày định mệnh – 24 tháng 7 năm 1968

Chiều hôm đó, trời âm u, gió rít từng cơn. Không quân Mỹ đánh phá dữ dội hơn thường lệ. Khoảng 16 giờ, các cô nhận nhiệm vụ xuống đường kiểm tra một đoạn đường vừa bị bom cày xới để kịp thông xe trong đêm.

Khi đội đang làm việc, bất ngờ máy bay địch quay lại, thả loạt bom thứ 15 trong ngày. Cả bầu trời rung chuyển. Đất đá tung lên như bão tố. Các cô không kịp chạy vào hầm trú ẩn. Tất cả bị vùi lấp dưới hố bom sâu.

Đơn vị lập tức tổ chức đào bới suốt đêm. Đến rạng sáng, từng thi thể nhỏ bé được tìm thấy dưới lớp đất đá ngổn ngang. Người chiến sĩ bế lên từng cô gái – từng mái tóc, từng bàn tay – mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi.

Người ta kể rằng khi tìm thấy, tay họ vẫn nắm chặt cuốc, xẻng, như muốn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Lá thư gửi mẹ còn nằm trong túi áo chị Tần, chưa kịp gửi.

Sự hi sinh của mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc khiến cả nước nghẹn ngào. Họ không phải chiến sĩ trên chiến trường, không mang súng trên tay, nhưng họ là những anh hùng thầm lặng đã đánh đổi tuổi xuân để giữ con đường mạch máu của Tổ quốc.

Hôm nay, khi đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta vẫn thấy mười ngôi mộ nằm cạnh nhau, nghe tiếng gió vi vu qua tán thông như tiếng các cô hát. Đường xe chạy ầm vang, nhưng nơi đó luôn tĩnh lặng -như lời nhắc về sự hi sinh của những cô gái tuổi đôi mươi.

Họ đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng tên tuổi họ đã hóa thành mười đóa hoa bất tử, thắp sáng một thời “hoa lửa” oanh liệt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn