Mười Cô Gái Ngã Ba Đồng Lộc
Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) những năm tháng chống Mỹ là "tọa độ chết", nơi gánh chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện cho miền Nam. Tại đây, tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 Thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng gồm 10 cô gái trẻ măng đã bám trụ kiên cường.
Trước những trận bom ác liệt, mười cô gái đã cùng nhau thề: "Máu có thể chảy, tim có thể ngừng nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc". Trong những bức thư gửi về cho gia đình, các chị đều hứa khi nào đất nước sạch bóng quân thù sẽ trở về cưới chồng, phụng dưỡng mẹ cha.
Trưa ngày 24/7/1968, tiểu đội nhận lệnh ra san lấp hố bom sau một đợt oanh tạc để thông đường cho xe qua. Đến khoảng 16 giờ 30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống. Một quả bom nổ ngay sát căn hầm nơi các chị đang trú ẩn. Đất đá sụp đổ vùi lấp cả 10 cô gái trẻ khi tuổi đời mới chỉ từ 17 đến 24.
Khi đồng đội đào đất tìm các chị, họ thấy các chị vẫn nằm bên nhau, thân thể vẹn nguyên nhưng hơi thở đã ngừng. Mười đóa hoa lửa của Ngã ba Đồng Lộc đã nằm lại với đất mẹ, giữ trọn lời thề thông đường cho những chuyến xe ra tiền tuyến. Lời hứa thanh xuân trở về quê cũ mãi dở dang, nhưng họ đã viết nên một chương lịch sử chói lọi về sự hy sinh vô bờ bến của người phụ nữ Việt Nam.



