Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – Bản hùng ca của tuổi hai mươi

Tháng 7 năm 1968.
Nắng miền Trung như đổ lửa xuống Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh. Con đường nhỏ ấy là một trong những huyết mạch vận chuyển người và hàng hóa chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì vậy, nơi đây ngày đêm hứng chịu những trận ném bom dữ dội.
Khói bom vừa tan, tiếng còi báo yên chưa dứt thì một tốp thanh niên xung phong đã cầm cuốc, xẻng và chạy ào ra mặt đường.
Đi đầu là tiểu đội trưởng Võ Thị Tần.
Chị hô lớn:
"Nhanh lên các em! Phải thông đường trước khi đoàn xe tới!"
Chín cô gái còn lại lập tức tỏa ra làm việc. Người lấp hố bom, người dọn đất đá, người cắm tiêu báo hiệu. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần chậm một phút, những đoàn xe chi viện có thể phải dừng lại giữa làn bom đạn.
Tiểu đội gồm mười cô gái tuổi đời chỉ từ mười bảy đến hai mươi bốn.
Họ đến từ những làng quê khác nhau của Hà Tĩnh nhưng đều chung một ước mơ giản dị: góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Buổi tối, khi công việc tạm ngơi, các cô quây quần bên ánh đèn dầu.
Có người vá lại chiếc áo đã sờn vai.
Có người tranh thủ viết thư về cho mẹ.
Có người ngân nga một bài hát quê hương.
Một cô gái cười:
"Hòa bình rồi, em sẽ đi học tiếp."
Người khác mỉm cười:
"Còn chị chỉ mong về trồng lại vườn cam cho mẹ."
Những ước mơ bình dị ấy khiến ai nghe cũng xúc động.
Nhưng sáng hôm sau, tiếng máy bay lại gầm rú trên bầu trời.
Bom trút xuống liên tiếp.
Mặt đất rung chuyển.
Đất đá tung mù mịt.
Khi đợt bom vừa dứt, Võ Thị Tần nhìn khắp đơn vị rồi dõng dạc:
"Các em! Ra đường!"
Không một ai chần chừ.
Họ lao ra giữa khói bụi, tiếp tục san lấp hố bom như thể hiểm nguy đang ở rất xa.
Đối với họ, giữ cho con đường thông suốt cũng chính là giữ mạch sống của tiền tuyến.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt đánh phá, tiểu đội vừa hoàn thành việc san lấp một hố bom thì còi báo động lại vang lên.
Máy bay địch quay trở lại.
Mười cô gái nhanh chóng chạy vào một hầm trú ẩn nhỏ bên sườn đồi.
Một loạt bom mới trút xuống.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Khi tiếng bom lắng xuống, đồng đội vội vàng chạy đến.
Trước mắt họ là một khối đất đá khổng lồ đã lấp kín cửa hầm.
Mọi người dùng cuốc, xẻng và cả đôi tay đào bới trong tuyệt vọng.
Họ gọi tên từng người.
Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.
Cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tin về sự hy sinh của các chị nhanh chóng lan khắp cả nước.
Nhiều người lặng đi khi biết rằng chỉ ít giờ trước đó, các chị vẫn cười nói, vẫn kể về những dự định sau ngày hòa bình.
Sự ra đi của mười cô gái không làm con đường Đồng Lộc ngừng lại.
Ngay sau đó, đồng đội tiếp tục đứng vào vị trí của các chị, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.
Những đoàn xe vẫn nối nhau vượt qua Ngã ba Đồng Lộc để tiến vào chiến trường.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa.
Ngã ba Đồng Lộc hôm nay không còn tiếng bom rơi mà thay vào đó là màu xanh của cây cối và tiếng bước chân của những đoàn người đến dâng hương tưởng niệm.
Mỗi bông hoa đặt trước khu mộ chung là một lời tri ân dành cho mười cô gái đã hiến dâng tuổi xuân của mình vì Tổ quốc.
Câu chuyện về mười nữ thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương đất nước.
Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ còn dang dở. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần viết nên một trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.
Đến hôm nay, mỗi khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người Việt Nam vẫn nhớ về mười cô gái với nụ cười tuổi đôi mươi, những người đã biến tuổi trẻ của mình thành một bản hùng ca bất diệt về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.



