Mười cô gái ngã ba Đồng Lộc: hoa tuổi trẻ nở giữa bom đạn
Giữa Trường Sơn mịt mù khói lửa, Ngã ba Đồng Lộc từng là “yết hầu giao thông” chi viện cho chiến trường miền Nam. Nơi ấy, bom B52 xé toạc bầu trời ngày đêm, đất rung, đá lở, cây rừng đổ ngã. Nhưng chính nơi gian khổ nhất ấy lại xuất hiện hình ảnh đẹp nhất – mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời đôi mươi, những đoá hoa tuổi trẻ đã hoá thành bất tử trong lịch sử dân tộc.
Tiểu đội 4 – Đại đội 552, Ban TNXP Hà Tĩnh gồm 10 cô gái: Võ Thị Tần, Võ Thị Hợi, Trần Thị Rạng, Hà Thị Xuân, Nguyễn Thị Nhỏ, Họ và tên các chị gắn liền với từng mẩu chuyện, từng dấu chân dọc tuyến đường bom cày đạn xới. Công việc của các cô là san lấp hố bom, kéo dây, dẫn đường, mở tuyến thông xe. Không phải đứng sau hậu phương dịu êm, họ làm việc ngay dưới trọng điểm ném bom ác liệt bậc nhất, mỗi ngày hàng trăm đợt máy bay gào rú. Có những đêm đất trời rung chuyển, đất đá vùi lấp, nhưng sáng sau các cô lại đứng dậy, phủi bụi, tiếp tục làm đường. Họ còn rất trẻ – người lớn nhất chỉ 24 tuổi, nhỏ nhất mới 17.
Ngày 24/7/1968, trận bom thứ 15 trong ngày đã nổ ngay trên vị trí làm việc. Đất đá đổ ập xuống, chôn vùi trọn tiểu đội. Khi lực lượng cứu hộ tiếp cận, tất cả đã nằm lại nơi ấy – dưới lớp đất đỏ, cạnh nhau, bình yên như đang ngủ. Tin dữ truyền đi, cả nước nghẹn lại. Mười cô gái ấy đã hiến tuổi xuân ngời sáng cho dặm dài Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Đồng Lộc hôm nay yên bình, những hàng thông xanh rì rào ngọn gió. Nhưng mỗi du khách khi đến đây đều cảm như đang nghe tiếng nói, tiếng cười của các chị vọng lại đâu đó trong vòm trời. Họ ra đi không kịp yêu, không kịp trưởng thành, nhưng họ đã kịp để lại một tuổi xuân bất tử. Những trang sử chống Mỹ chưa bao giờ thôi nhắc tên họ như một biểu tượng không phai.
Mười cô gái – mười bông hoa bất tử. Họ đã sống trọn ý nghĩa thanh xuân: không chỉ để yêu thương mà để bảo vệ hoà bình. Bài học của họ dành cho thế hệ hôm nay chính là lòng kiên cường, sự xả thân cống hiến và niềm tin bất diệt vào Tổ quốc. Khi đất nước giao thời, khi khó khăn thử thách xuất hiện, mỗi chúng ta chỉ cần nhớ đến các chị – để tiếp tục sống đẹp, sống có lý tưởng, xứng đáng với người đi trước.



