MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC - KHÚC CA BẤT TỬ CỦA TUỔI TRẺ VÀ TINH THẦN QUẢ CẢM
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc Việt Nam, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) đã trở thành một "tọa độ chết", nơi gánh chịu hàng ngàn tấn bom đạn cày xới mỗi ngày. Giữa tâm bão chiến tranh ấy, hình ảnh mười cô gái thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Cổ đội 552 đã đi vào lịch sử như một biểu tượng bất tử về tinh thần quả cảm, lòng yêu nước nồng nàn và ý chí sắt đá của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngã ba Đồng Lộc là mạch máu giao thông huyết mạch nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam. Nhận thức rõ tầm quan trọng sống còn của con đường này, đế quốc Mỹ đã tập trung hỏa lực tối tân hòng cắt đứt tuyến tiếp viện. Mười cô gái tuổi đời còn rất trẻ, người nhỏ nhất mới 17, người lớn nhất cũng chỉ vừa bước sang tuổi 24, do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng, đã kiên cường bám trụ nơi đây. Dưới cái nắng cháy da của dải đất miền Trung và tiếng gầm hú xé trời của máy bay địch, các chị vẫn ngày đêm san lấp hố bom, phá bom nổ chậm, dẫn đường cho những đoàn xe tiến về miền Nam.
Tinh thần quả cảm của mười cô gái Đồng Lộc thể hiện rõ nhất ở thái độ bình thản, coi thường cái chết. Bất chấp hiểm nguy chực chờ trong từng giây phút, trên trận địa rực lửa, tiếng hát và tiếng cười trong trẻo của các chị vẫn vang lên giữa những trận hố bom còn bốc khói. Mối lo lớn nhất của các chị không phải là sự sống của bản thân, mà là làm sao để con đường không bị tắc nghẽn, để các chuyến xe chở hàng, chở quân vào Nam được an toàn.
Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968, trong đợt bom thứ 15 đổ xuống ngã ba chiến lược này, một quả bom định mệnh đã rơi trúng căn hầm nơi mười cô gái đang trú ẩn. Đất đá sạt lở đã vùi lấp mười đóa hoa dang dở của tuổi thanh xuân. Các chị đã hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa ai kịp lập gia đình, mang theo bao ước mơ và hoài hão chưa trọn vẹn.
"Mười quả bom thả xuống một vùng đất nhỏ,
Mười cô gái ngã xuống khi tuổi vừa mười tám đôi mươi..."
Sự hy sinh anh dũng của mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã làm rung động hàng triệu trái tim Việt Nam và bạn bè quốc tế. Dù thân xác các chị đã hòa vào lòng đất mẹ Hà Tĩnh, nhưng tinh thần quả cảm, lòng dũng cảm phi thường của các chị vẫn mãi là ngọn đuốc soi đường, tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ hôm nay và mai sau trên hành trình bảo vệ, dựng xây đất nước.



