MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC-KHÚC CA BẤT TỬ GIỮA TỌA ĐỘ CHẾT
Trong dòng chảy thiên niên kỷ của dân tộc Việt Nam, có những giai đoạn lịch sử được viết bằng máu và lửa, nhưng cũng chính từ trong đau thương ấy, những đóa hoa nhân cách đã nở rộ rực rỡ nhất. Đó là thời kỳ "Hào khí Đông A" của thời hiện đại – thời hoa lửa chống Mỹ cứu nước. Giữa những cung đường Trường Sơn huyền thoại, có một địa danh đã trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm và sự hy sinh thanh xuân của người phụ nữ Việt Nam: Ngã ba Đồng Lộc.
Mùa hè năm 1968, vùng đất Hà Tĩnh không chỉ bỏng rát bởi cái nắng gió Lào mà còn bị nung nấu bởi hàng nghìn tấn bom đạn của kẻ thù. Ngã ba Đồng Lộc khi ấy là "yết điểm" giao thông huyết mạch, nơi mọi con đường chi viện cho miền Nam đều đi qua. Đế quốc Mỹ điên cuồng trút xuống đây đủ các loại bom: bom phá, bom nổ chậm, bom từ trường nhằm chặt đứt mạch máu giao thông của ta. Thế nhưng, giữa cái không gian nồng nặc mùi thuốc súng và khói bụi xám xịt ấy, mười cô gái thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 vẫn hiên ngang đứng vững.
Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần, người con gái mang vẻ đẹp rắn rỏi của vùng đất Lam Hồng, là linh hồn của cả nhóm. Dưới sự chỉ huy của chị, mười cô gái tuổi đời chỉ mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – đã coi trận địa là nhà. Công việc của các chị là "san lấp hố bom, mở đường cho xe kính thưa". Mỗi khi tiếng còi báo động dứt, khi đất đá còn chưa kịp định hình sau những trận oanh tạc, bóng áo xanh tình nguyện lại ùa ra mặt đường. Họ làm việc với một tinh thần thép: "Máu có thể chảy, nhưng tim không thể ngừng đập, mạch máu giao thông không thể tắc."
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một buổi chiều định mệnh. Sau những đợt ném bom dữ dội, Tiểu đội 4 nhận lệnh ra lấp hố bom để thông đường cho đoàn xe sắp tới. Các chị vừa làm vừa hò hát, tiếng cười trong trẻo vang lên át cả tiếng gầm rú của máy bay phản lực. Bất ngờ, một tốp máy bay quay lại trút loạt bom cuối cùng. Một quả bom rơi trúng sát cửa hầm nơi các chị đang tránh trú. Khói bụi mù mịt bao trùm cả một vùng trời. Khi đồng đội lao đến, họ chỉ thấy một hố bom sâu hoắm, đất đá vùi lấp tất cả. Mười đóa hoa trinh liệt ấy đã mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ, khi trên tay vẫn còn vương bụi đá, trong tim vẫn rực cháy khát vọng hòa bình.
Sự hy sinh của mười cô gái Đồng Lộc không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại bất tử. Sự hy sinh ấy đã tiếp thêm ngọn lửa căm thù và quyết tâm cho hàng vạn chiến sĩ đang chắc tay súng nơi tiền tuyến. Đêm ấy, đoàn xe vận tải vẫn lăn bánh qua ngã ba Đồng Lộc. Những người lính lái xe đi qua hố bom vừa được lấp vội, nước mắt nhòa đi nhưng tay lái càng thêm vững, bởi họ biết mình đang chở theo cả ước mơ và linh hồn của những người chị, người em đã hóa thân vào từng tấc đất quê hương.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng âm hưởng của nó vẫn còn vang vọng mãi. Những nhân vật lịch sử như chị Võ Thị Tần, chị Hồ Thị Cúc và đồng đội không chỉ là những cái tên trên bia đá, mà họ là hiện thân của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Câu chuyện về họ nhắc nhở chúng ta hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và về một thời kỳ mà con người ta sống, yêu và hy sinh đẹp đến lạ kỳ.
Đồng Lộc hôm nay đã xanh mướt màu thông reo, nhưng trong gió ngàn, dường như vẫn còn vang vọng tiếng cười, tiếng hát của mười cô gái thanh niên xung phong. Họ chính là những bông hoa không bao giờ tàn trong tâm khảm của dân tộc Việt Nam – những đóa hoa nở trong lửa đạn, thơm ngát đến muôn đời.


