MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – KHÚC TRÁNG CA CỦA TUỔI HAI MƯƠI
Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chống Mỹ cứu nước, người Việt Nam đều nhớ đến Ngã ba Đồng Lộc thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Nơi đây từng là "tọa độ lửa", là điểm giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Hàng ngày, hàng trăm chuyến xe chở lương thực, vũ khí, thuốc men phải đi qua con đường này để tiếp viện cho chiến trường.
Chính vì vậy, đế quốc Mỹ đã tập trung đánh phá Ngã ba Đồng Lộc bằng bom đạn với mục tiêu cắt đứt tuyến chi viện.
Có ngày, hàng trăm quả bom trút xuống.
Đất đá bị cày xới.
Hố bom chồng lên hố bom.
Nhưng cứ mỗi lần bom vừa ngớt, lực lượng Thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt san lấp hố bom, sửa đường để xe tiếp tục lăn bánh.
Trong số những người làm nhiệm vụ ấy có 10 cô gái của Tiểu đội 4, Đại đội 552.
Các chị đều còn rất trẻ, người nhỏ nhất mới 17 tuổi, người lớn nhất cũng chỉ 24 tuổi.
Đó là:
Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng.
Nguyễn Thị Xuân.
Hồ Thị Cúc.
Hà Thị Xanh.
Trần Thị Rạng.
Nguyễn Thị Hường.
Dương Thị Xuân.
Vũ Thị Hà.
Nguyễn Thị Xuyên.
Trần Thị Thơm.
Mỗi ngày của các chị bắt đầu từ rất sớm.
Bom vừa dứt.
Các chị lập tức cầm cuốc, xẻng chạy ra mặt đường.
Người lấp hố bom.
Người cắm tiêu.
Người dẫn đường cho xe.
Đêm đến, khi từng đoàn xe vượt qua an toàn, các chị mới tranh thủ nghỉ ngơi.
Có hôm chưa kịp ăn cơm thì còi báo động lại vang lên.
Các chị lại khoác cuốc xẻng lao ra tuyến đường.
Dù gian khổ, ai cũng luôn lạc quan.
Trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi, các chị thường hát những bài dân ca Nghệ Tĩnh, kể chuyện quê hương và mơ về ngày đất nước hòa bình.
Có chị vừa nhận được thư của mẹ.
Có chị đang chuẩn bị ngày cưới.
Có chị còn chưa một lần mặc áo dài.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp, tiểu đội lại nhận nhiệm vụ san lấp hố bom để bảo đảm tuyến đường thông suốt.
Khoảng 16 giờ, khi công việc gần hoàn thành, máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại.
Một loạt bom trút xuống đúng nơi các chị đang làm việc.
Khói bụi mịt mù.
Đất đá tung lên như sóng.
Khi đồng đội chạy đến, cả 10 cô gái đã anh dũng hy sinh dưới lòng đất đỏ Đồng Lộc.
Người dân và đồng đội nghẹn ngào đào từng lớp đất để tìm các chị.
Mỗi chiếc khăn.
Mỗi chiếc dép.
Mỗi chiếc cuốc.
Đều khiến mọi người rơi nước mắt.
Các chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng con đường vẫn được thông.
Những đoàn xe vẫn tiếp tục tiến về miền Nam.
Máu của các chị đã hòa vào đất mẹ để giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không bao giờ bị cắt đứt.
Sau ngày đất nước thống nhất, Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc được xây dựng để tưởng nhớ sự hy sinh của 10 cô gái và hàng nghìn chiến sĩ, thanh niên xung phong đã ngã xuống nơi đây.
Mỗi năm, hàng triệu người từ khắp mọi miền đất nước đến dâng hương.
Nhiều bạn trẻ khi đứng trước mộ các chị đều lặng đi.
Bởi các chị đã mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời.
Câu chuyện về 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh anh dũng mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.
Các chị đã chọn ở lại nơi "tọa độ lửa" để những đoàn xe được đi, để tiền tuyến có thêm lương thực, đạn dược và để ngày thống nhất đất nước đến gần hơn.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta may mắn được sống trong hòa bình mà các chị đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và tính mạng. Vì vậy, mỗi học sinh, mỗi đoàn viên hãy biết trân trọng cuộc sống, chăm chỉ học tập, sống nhân ái, đoàn kết và cống hiến cho quê hương. Đó chính là cách đẹp nhất để tri ân những người đã viết nên bản hùng ca bất tử của "Thời hoa lửa".



