Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – Khúc tráng ca tuổi hai mươi
CUỘC THI SƯU TẦM VÀ TÌM HIỂU NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
BÀI DỰ THI
Chủ đề: Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – Khúc tráng ca tuổi hai mươi
Họ và tên học sinh: Lương Hứa Bảo Trân
Lớp: 4
Đơn vị: Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, có những câu chuyện khiến người đọc không chỉ cảm phục mà còn xúc động đến nghẹn ngào. Đó là những câu chuyện về những con người đã dành cả tuổi thanh xuân để cống hiến cho Tổ quốc. Khi tìm hiểu về những câu chuyện thời hoa lửa, em đặc biệt xúc động trước câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc. Các chị đã sống, chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại cho các thế hệ hôm nay một bài học sâu sắc về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Ngã ba Đồng Lộc thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đây là một trong những nút giao thông quan trọng trên tuyến đường vận tải chiến lược từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì vị trí đặc biệt ấy mà nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.
Ngày đêm, máy bay địch liên tục ném bom xuống Ngã ba Đồng Lộc nhằm cắt đứt tuyến đường huyết mạch của quân và dân ta. Có những ngày hàng trăm quả bom trút xuống khiến mặt đất rung chuyển, cây cối đổ gãy, đường sá bị cày xới tan hoang. Thế nhưng sau mỗi trận bom, các lực lượng thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và bộ đội công binh lại nhanh chóng có mặt để san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe tiếp tục hành quân.
Trong lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tại đây có Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552. Tiểu đội gồm mười cô gái trẻ tuổi. Người lớn tuổi nhất mới hai mươi bốn tuổi, người nhỏ tuổi nhất chỉ mới mười bảy tuổi. Các chị đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng đều có chung một lý tưởng là góp sức mình cho cuộc kháng chiến của dân tộc.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày các chị làm nhiệm vụ giữa bom đạn, ban đêm tranh thủ nghỉ ngơi trong những căn hầm nhỏ. Thiếu thốn đủ bề nhưng các chị vẫn luôn lạc quan, yêu đời. Đồng đội kể lại rằng những lúc rảnh rỗi, các chị thường hát cho nhau nghe, kể chuyện gia đình, kể về quê hương và những ước mơ sau ngày đất nước hòa bình.
Có người mong muốn được trở về chăm sóc cha mẹ già. Có người ước mơ trở thành cô giáo để dạy học cho trẻ em nghèo. Có người đã có người yêu và chỉ chờ ngày chiến tranh kết thúc để tổ chức đám cưới. Những ước mơ ấy giản dị biết bao nhưng lại chứa đựng khát vọng hạnh phúc của tuổi trẻ Việt Nam.
Thế nhưng chiến tranh vô cùng khốc liệt. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968 đã trở thành một ngày không thể nào quên trong lịch sử Ngã ba Đồng Lộc.
Hôm ấy, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp của máy bay Mỹ, tuyến đường lại xuất hiện những hố bom lớn. Để chuẩn bị cho đoàn xe vận tải đi qua trong đêm, Tiểu đội 4 được giao nhiệm vụ san lấp mặt đường.
Dưới cái nắng gay gắt của mùa hè miền Trung, các chị nhanh chóng bắt tay vào công việc. Ai cũng hiểu rằng từng phút, từng giờ đều rất quý giá. Nếu đường không được thông xe kịp thời, việc chi viện cho chiến trường miền Nam sẽ gặp nhiều khó khăn.
Khoảng buổi chiều, khi công việc gần hoàn thành thì máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại. Một loạt bom dữ dội trút xuống khu vực các chị đang làm việc. Đất đá tung lên mù mịt. Cả khu vực chìm trong khói lửa.
Khi tiếng bom ngừng nổ, đồng đội vội chạy đến tìm kiếm. Nhưng điều đau xót nhất đã xảy ra. Mười cô gái thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh trong trận bom ấy.
Tin dữ nhanh chóng lan khắp đơn vị. Những người đồng đội không cầm được nước mắt. Các chị đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi bao ước mơ và dự định vẫn còn dang dở.
Người ta tìm thấy bên các chị những kỷ vật rất đỗi bình dị. Có chiếc khăn tay thêu còn chưa hoàn thành. Có cuốn sổ nhỏ ghi những dòng tâm sự tuổi trẻ. Có những lá thư từ quê nhà gửi đến vẫn còn được giữ cẩn thận. Những kỷ vật ấy như kể lại biết bao ước mơ đẹp chưa kịp thực hiện.
Sự hy sinh của mười cô gái Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Các chị đã hiến dâng tuổi xuân của mình cho Tổ quốc, để những đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh, để miền Nam có thêm lương thực, vũ khí và niềm tin chiến thắng.
Sau ngày đất nước thống nhất, khu mộ và khu tưởng niệm mười cô gái Đồng Lộc được xây dựng. Hàng năm, rất nhiều người dân, học sinh và du khách từ khắp mọi miền đất nước đến đây thắp hương tưởng niệm. Ai cũng mang trong lòng niềm biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh cao cả của các chị.
Mỗi lần đọc về câu chuyện này, em đều cảm thấy xúc động. Em nghĩ đến những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi với biết bao ước mơ đẹp đẽ. Các chị cũng yêu cuộc sống, yêu gia đình và mong muốn có một tương lai hạnh phúc như bao người khác. Nhưng khi Tổ quốc cần, các chị đã sẵn sàng đặt lợi ích của đất nước lên trên hạnh phúc riêng của mình.
Qua câu chuyện về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên có được. Đó là thành quả của biết bao sự hy sinh, mất mát của các thế hệ đi trước. Chính vì vậy, chúng em cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết yêu thương gia đình, thầy cô và bạn bè.
Là học sinh Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân, em tự hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Em sẽ cố gắng trở thành con ngoan, trò giỏi để xứng đáng với sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ.
Câu chuyện về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc mãi mãi là khúc tráng ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam. Tấm gương của các chị sẽ luôn nhắc nhở thế hệ hôm nay sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết cống hiến cho quê hương, đất nước.



