Bài viết

MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC– LỜI THỀ BẤT TỬ TRÊN TOẠ ĐỘ LỬA

Quảng Trị05/12/2025CHI ĐOÀN 10A9 - Trường THPT Gio Linh (Đoàn xã Gio Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
    MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG  LỘC– LỜI THỀ BẤT TỬ TRÊN  TOẠ ĐỘ LỬA

Nếu chiều dài lịch sử dân tộc là một bản hùng ca rực cháy và bất tận, thì chương bi tráng và lãng mạn nhất phải được cất lên từ Ngã Ba Đồng Lộc– tọa độ lửa thiêng của tuyến đường Trường Sơn chiến lược . Nơi đây, không gian bị xé nát bởi hàng ngàn tấn bom đạn, đất đá bị cày xới đến tan hoang, biến thành chốn "tử thần" mà không ai dám đặt chân tới. Đó chính là bức tranh " Rực Lửa" tàn khốc của chiến tranh ngày ấy .

Thế nhưng, chính giữa lòng "Rực Lửa" ấy, mười đóa hoa trắng tinh khôi bất tử vẫn nở rộ, tỏa hương thơm ngao ngát của lòng quả cảm , kiên cường và lý tưởng chiến đấu anh hùng . Họ là Mười Cô Gái Thanh niên Xung phong, tuổi đời mười bảy, đôi mươi như làn gió tháng 3 , mềm mại nhưng chứa đầy khát vọng , cái tuổi căng tràn đẹp nhất của đời người, mà lẽ ra phải được dệt nên bằng những mộng mơ về tương lai tươi sáng và những lời hẹn ước đôi lứa. Nhưng họ đã chọn cống hiến trọn vẹn tuổi xuân tươi đẹp và rực rỡ để vá đường, giữ mạch máu giao thông cho tiền tuyến thân thương .

10 cô gái thanh niên xung phong ấy , do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng – đã thắp lên ngọn "hoa lửa" rực rỡ của lý tưởng cách mạng và tuổi xuân . Mười cô gái ngoan cường ấy là tinh hoa của vùng đất Can Lộc anh hùng – nơi đồng ruộng vẫn rát bỏng nắng hè và cơn lũ mùa đông . Họ mang theo hương bưởi, hương cau từ những thôn xóm yên bình của xã Đồng Lộc,mang theo lời ru của dòng sông Ngàn Sâu, Ngàn Phố, tiếng sóng biển Cửa Sót và hồn thiêng núi Hồng của đất Hà Tĩnh đi vào lửa đạn nóng rát . Các cô gái thanh niên xung phong ấy là đại diện cho bao cô gái khác từ các xã lân cận như Thiên Lộc, Vượng Lộc... cùng nhau tạm biệt mẹ già, xa rời mái ấm để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc .Chính cái nền quê hương thấm đượm gian khó nhưng giàu truyền thống yêu nước thương dân ấy đã hun đúc nên ý chí sắt đá, khiến những cô gái tuổi trăng tròn dù tay quen cầm kim chỉ, hái rau, vẫn sẵn sàng cầm cuốc, cầm xẻng , biến mình thành bức tường thép kiên cường, bảo vệ con đường sống của dân tộc tại Ngã Ba Đồng Lộc.

Cuộc sống của 10 cô gái là những chuỗi ngày đối diện trực tiếp với ranh giới sự sống và cái chết khốc liệt . Cứ sau mỗi đợt bom B52 của Mỹ dội xuống, đất trời rung chuyển, những hố bom sâu hoăm hoắm xuất hiện, thì các chị lại lao ra không ngại gian khó . Người cầm quốc, người cầm xẻng, những đôi vai gầy trở thành vũ khí để san lấp hàng trăm hố bom, bất chấp khói bụi và nguy hiểm.

Nhưng chính nơi khắc nghiệt nhất ấy, tinh thần "hoa lửa" lại nở rộ. Có những buổi tối hiếm hoi không có bom, các chị lại quây quần bên ánh đèn dầu, cùng nhau cất tiếng hát về cách mạng , dân ca , mấy chị thêu thùa, chép những bài thơ về tình yêu quê hương, về ngày thống nhất. Dẫu khó khăn gian khổ nhưng những cô gái vẫn luôn mang trong mình dòng chảy sức sống , vui tươi , cùng nhau mơ về một cuộc sống ấm no , nhân dân độc lập . Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần vẫn luôn động viên, giữ lửa cho đồng đội bằng sự hóm hỉnh và kiên cường. Những mẩu thư nhà, những lời động viên nhau cùng hoàn thành nhiệm vụ là minh chứng cho sự lạc quan, yêu đời của tuổi trẻ. Hơn thế nữa , 10 cô gái Đồng Lộc không chỉ là đồng đội sắc son mà còn là chị em ruột thịt. Họ chia nhau từng củ khoai, miếng lương khô, đắp chung chiếc chăn rách .Trước những trận bom, các chị tự động viên nhau: “Nếu một người ngã xuống, chín người còn lại phải tiếp tục. Đường phải thông, xe phải qua!”. Lời thề sắt son ấy không chỉ là mệnh lệnh mà là tình yêu thương, là ý chí đã vượt lên mọi nỗi sợ hãi cá nhân. Các chị ý thức được rằng, mỗi một mét đường được san lấp là một bước chân gần hơn đến chiến thắng. Cái đẹp của thời "hoa lửa" chính là ở đó: Sự rực rỡ của lòng yêu đời và lý tưởng đã biến gian khổ thành niềm tự hào, biến mười cô gái bé nhỏ thành một khối thép vững vàng, không thể bị bom đạn làm suy suyển, cùng nhau giữ vững con đường độc lập.

Đó là chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968. Một ngày oi bức và đầy khói bụi. Sau nhiều đợt oanh tạc dữ dội, một lần nữa, tiểu đội nhận lệnh san lấp gấp mặt đường bị bom xé toang. Giữa nắng cháy và mùi khét lẹt của thuốc súng, 10 cô gái đã lao ra, làm việc không ngừng nghỉ, với quyết tâm phải thông đường trước khi màn đêm buông xuống, đảm bảo cho hàng ngàn tấn vũ khí, lương thực kịp vượt qua để chi viện miền Nam.

Họ đang ở những nhát cuốc, nhát xẻng cuối cùng. Con đường gần như đã lành lặn trở lại. Nụ cười rạng rỡ vừa hé nở trên gương mặt lấm lem bùn đất của chị Võ Thị Tần và các đồng đội.

Nhưng rồi, một loạt bom tàn khốc và bất ngờ của kẻ thù đã dội xuống, không kịp một tiếng còi báo động. Lửa chiến tranh đã nuốt chửng những "bông hoa" đang ở độ đẹp nhất.

Các chị ngã xuống trong tư thế đang ôm cuốc, ôm xẻng, thân thể không còn nguyên vẹn, nhưng trái tim vẫn đập mạnh nhịp đập của lý tưởng. Sự hy sinh là hào hùng, bởi các chị đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, giữ trọn lời thề của thanh niên xung phong: "Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường, dũng cảm!".

Thế nhưng, khoảnh khắc ấy cũng mang nỗi xót thương tột cùng. Mười cô gái, chỉ cách bình yên vài giờ, vài ngày, đã mãi mãi bỏ lại: những lá thư tình chưa kịp gửi, những chiếc áo mới chưa kịp mặc, những ước mơ về ngày hòa bình giản dị chỉ vừa chớm nở – ước mơ được trở về làm cô giáo, làm thợ dệt, được mặc váy cưới.

Họ ra đi khi tuổi xuân mới chạm ngõ, để lại Ngã Ba Đồng Lộc một sự im lặng đau đớn, nhưng cũng để lại một bản anh hùng ca bất tử: Tuổi xuân của 10 cô gái đã hóa thành nền móng vững chắc cho con đường thống nhất đất nước!

Mười Cô Gái Ngã Ba Đồng Lộc đã đi qua chiến tranh bằng cả tuổi trẻ của mình. Sự hy sinh của các chị không phải là dấu chấm hết, mà là dấu chấm than kiêu hãnh và rực rỡ nhất trong bản anh hùng ca dân tộc.

Họ đã nằm lại nơi ngã ba lịch sử, nơi "lửa" từng thiêu rụi tất cả, nhưng chính nơi đó, hồn thiêng của các chị đã hóa thành những đóa "hoa bất tử", tiếp tục soi sáng con đường cho thế hệ hôm nay.Tự hào vì những người con gái Việt Nam, dù nhỏ bé, yếu mềm, nhưng đã chứng minh được ý chí "sắt thép" vĩ đại, biến đau thương thành sức mạnh, giữ trọn lời thề son sắt với Tổ quốc.Tôi tự hào vì tuổi xuân của các chị không hề vô nghĩa, mà đã trở thành nền móng vững chắc cho hòa bình hôm nay, thắp sáng lý tưởng cho mọi thế hệ Đoàn viên, Thanh niên.

Câu chuyện về Mười Cô Gái Đồng Lộc là minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần "hoa lửa": Tình yêu và lý tưởng đã chiến thắng bom đạn. Giờ đây, chúng ta xin hứa sẽ mãi mãi khắc ghi và tiếp bước, biến nỗi xót thương thành hành động, biến niềm tự hào thành trách nhiệm xây dựng và bảo vệ quê hương, để tuổi xuân của các chị mãi mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho dân tộc Việt Nam !

"Chẳng má phấn, chẳng son môi

Không lược gương vẫn nụ cười làm duyên

Tóc thề buông nét trinh nguyên

Tình yêu dâng trọn cho miền thôn Trang

Hồn thiêng gửi gió mây ngàn

Ngã ba Đồng Lộc huy hoàng chiến công

Máu đào thấm đỏ non sông

Các O ngã xuống sáng vầng hào quang

Tên em tên bản tên làng

Ngàn năm Tổ quốc ghi trang sử hồng

Mười O liệt nữ anh hùng

Hồn còn phảng phất nguyện cùng… gió mây".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn