Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc: "Máu có thể chảy nhưng đường không thể tắc"
Hà Tĩnh những năm 1964 - 1972 là "túi bom" của miền Bắc. Ngã ba Đồng Lộc là mạch máu giao thông duy nhất để chi viện cho miền Nam.
Chiều ngày 24/7/1968, sau khi trận bom thứ 15 trong ngày vừa dứt, Tiểu đội 4 (thường gọi là tiểu đội thép) ra trận địa. Khi họ đang hăng say san lấp, bất ngờ một chiếc máy bay phản lực Mỹ quay lại thả một quả bom rơi đúng cửa hầm. Đồng đội đào bới trong nước mắt, lần lượt tìm thấy 9 người. Riêng chị Hồ Thị Cúc, đồng đội phải đào tìm suốt 3 ngày đêm mới thấy chị trong tư thế ngồi, tay vẫn cầm chiếc cuốc gỗ.
Minh chứng sống động: * Bài thơ "Cúc ơi": Nhà thơ Yến Thanh đã viết ngay tại trận địa khi đang tìm thi thể chị Cúc: "Cúc ơi! Em ở đâu?... Về với anh chị em nhanh lên thôi/ Củi bửa rồi, cơm chín tới/ Em ăn mặn hay ăn ngọt hả Cúc ơi!". Bài thơ này đã trở thành một phần lịch sử của Đồng Lộc.
Bức thư tay của Võ Thị Tần: Bức thư viết trên giấy học sinh kẻ ngang, nét chữ run rẩy vì viết dưới ánh đèn dầu nhưng tràn đầy tinh thần lạc quan. Chị kể về việc quân Mỹ bắn phá nhưng khẳng định: "Chúng con vẫn khỏe, mẹ đừng lo".



